Sarah và Argmill sóng vai chầm chậm đi trên con đường mòn, giữa những ngôi mộ im lặng hàng thế kỷ của nghĩa trang Pere – Lachaise tại Paris. Cả hai người đều nghiêm túc dị thường. Suốt cả chặng đường dài, không có một ai lên tiếng phá vỡ bầu không khí trầm mặc này. Sarah là đang suy nghĩ một số việc về những thay đổi gần đây của bản thân, con Argmill thì khá nặng nề và nóng nảy. Anh, nếu có thể, thực sự không hề muốn quay lại nơi này, lần thứ hai.
Đúng vậy, lần thứ hai, và lần đầu tiên thì quả thật không hề là một ký ức đẹp đẽ tí nào với Argmill. Anh mím chặt môi, ánh mắt lạnh lùng nhìn hầm mộ bình thường, bị bao phủ bởi chi chít những dây tầm ma trước mặt. Những viên đá bị mài mòn bởi thời tiết và năm tháng cùng đôi cổng sắt gỉ sét bị đóng kín cho thấy hàng thập kỷ qua, chẳng có một ai bước chân đến chốn heo hút bị lãng quên này.
"Sarah, quan sát kỹ!"
Giọng nói lạnh lẽo bất thường của Argmill đánh thức Sarah khỏi những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu. Cô vội vàng tập trung quan sát những điều đang và sắp diễn ra xung quanh mình. Lúc này, trên bàn nay trắng nõn như thạch cao của Argmill, một thanh gươm tí hon đan lơ lửng giữa một quầng sáng vàng rực rỡ. Dĩ nhiên, Sarah cũng vô cùng quen thuộc với nó, biểu tượng độc nhất vô nhị của Hội đồng ma thuật. Thứ này xuất hiện vào khoảnh khắc này khiến Sarah trở nên cảnh giác.
Cô lùi lại phía sau một bước và đứng yên tại chỗ. Tư thế của cô cực kỳ kỳ quặc, như thể chỉ cần có bất cứ điều dị thường nào xảy ra tiếp đó, đôi chân linh hoạt của ma cà rồng sẽ nhanh như chớp búng người về phía xa. Ngay cả khi Argmill tiến về phía cổng ngôi mộ, Sarah vẫn không nhúc nhích. Và sự cẩn thận, quả nhiên, không bao giờ là điều dư thừa, cho dù đôi khi điều đó đại biểu cho một chút yếu đuối và hèn nhát.
Mọi việc diễn ra sau đó quả thực giống như bước ra từ màn ảnh của một bộ phim viễn tưởng kinh dị vẫn thường chiếu trên kênh HBO vậy. Sarah chỉ có thể mở trừng mắt nhìn Argmill tiến gần đến đôi cổng sắt tưởng chừng đã bị phong kín bởi vô vàn những dây tầm ma, cho đến khi chỉ còn mười bước chân thì một cái đầu rắn hổ mang chúa đen tuyền đột nhiên xuất hiện.
Đó là một cái đầu rắn khổng lồ làm bằng đá với đôi đồng tử màu vàng lợt dựng thẳng đặc hữu của loài rắn và kích thước gấp sáu lần một người đàn ông thành niên khoẻ mạnh, vạm vỡ. Cái miệng ngoác rộng hơn cả thân mình để lộ ra hai chiếc nanh trên vô cùng hung tợn. Những tiếng khè khè chói tai của loài rắn luôn rít lên từ trong cuống họng và hai lỗ mũi. Và, hơi thở của nó thì hôi thối và ẩm ướt, phả mạnh đến tận chỗ Sarah đang đứng khiến mọi tế bào trên người cô đều hoảng hốt kêu gào, giết chết nó, xé rách nó! Đúng vậy, dòng máu của cô sôi sục lên khi nhìn thấy thứ này. Cho dù biết bản thân chưa có được năng lực tương xứng, nhưng trái tim đang thối rữa của cô chân thật trả lời, cô muốn huỷ diệt cái thứ khổng lồ ghê tởm này. Thế nhưng, lý trí lại khiến cô có được lựa chọn tốt nhất. Quyết định trong tích tắc, Sarah nhanh như chớp phóng người đến bên cạnh Argmill, cầm lấy cổ tay anh chuẩn bị chạy thoát. Argmill lại dường như không nhìn thấy gì. Anh bình tĩnh đứng yên tại nơi đó, bàn tay lật ngược lại nắm chặt cổ tay của Sarah, giữ chặt khiến cho cô sững sờ trong phút chốc. Và chỉ trong một khoảnh khắc như vậy, mọi thứ lại biến chuyển.
Chỉ thấy, giữa vòm họng tối tăm của cái đầu rắn khổng lồ, một con rắn tí hon có cùng hình dạng như một luồng điện cuốn lấy bàn tay của Argmill rồi từ từ bò lên cuốn vòng quanh thanh gươm vẫn lơ lửng giữa không trung. Sarah lập tức nhận ra, hình ảnh con rắn và thanh gươm trước mắt mình lúc này y hệt như biểu tượng được điêu khắc trên huy hiệu của Hội đồng Ma thuật vẫn thường thấy ở một số vật dụng của Olius.
Cho đến khi cả hai vật kia nhạt dần rồi tan biến trong không gian, Sarah cũng đã hiểu ra, tất cả những thứ này đều do những bạch phù thuỷ bày ra, một cánh cổng hoàn mỹ, hoa lệ và chắn chắn.
Lúc này, cái đầu rắn cũng đã thu nhỏ lại kích thường bình thường, ngóc đầu lên có thể ngang bằng với tầm nhìn của Argmill. Nó đung đưa lượn lờ vài cái, há miệng phát ra âm thanh khàn khàn ồm ồm như của một ông lão đã quá trăm tuổi.
"Là hậu duệ của nhà Flamel sao? Thật sự là khách quen. Các người đến đây cũng thực chăm chỉ."
"Zarak. Lại gặp. Ông vẫn thích hù doạ người khác như trước." Argmill mỉm cười chào hỏi, ánh mắt nhìn con rắn lại không mấy thân thiện.
Zarak cũng không để ý đến thái độ của Argmill. Thực ra, lão cũng không thể nhìn thấy gì với đôi mắt bằng đá mù loà của lão. Vì vậy, gã cười hăng hắc mấy tiếng quái dị, sung sướng lắc lư cái đầu.
"Chẳng phải vì thật lâu không được ra ngoài hít thở không khí và, ăn thịt…hay sao."
"Đúng vậy. Rất tiếc là bữa nay lại, không có thịt cho ông ăn. Chúng tôi muốn tiến vào."
"Thằng nhóc, mi quả thực không đáng yêu một chút nào!"
Zarak hầm hừ vài tiếng rồi rút lui về vị trí vốn có của lão, một trong tám hình khắc bằng đồng vây quanh một ổ khoá tròn trên cánh cổng sắt. Sau đó là một đợt tiếng máy móc ầm ì kéo dài, cho đến khi tám con rắn vốm quấn quanh ổ khoá dần dần trượt ra khỏi cánh cổng, để lộ ra một khe hẹp dài giữa hai cánh. Cửa mở.
Argmill cũng không chần chừ mà dắt Sarah bước vào hầm mộ. Một tiếng dập cửa nặng nề vang lên sau lưng khi cả hai người đã hoàn toàn bước vào trong. Lúc này, đôi mắt nhanh nhạy của ma cà rồng giúp Sarah rất nhanh thích ứng với bóng tối dày đặc trong hầm mộ. Cô có thể thấy những tảng đá mài nhẵn xây thành hình vòm trứng tạo trên đầu và xung quanh bản thân. Ngoài phần mặt đá rộng chừng một mét nơi hai người đang đứng, những chỗ khác xa hơn trong hầm mộ này đều trống rỗng.
Đúng vậy, là trống rỗng, bởi bọn họ đang đứng trên một tảng đá lơ lửng nơi nóc của hầm mộ này và đích đến của họ là xa xa, sâu dưới lòng đất.
Không một tiếng động báo trước, Sarah cảm thấy nơi mình đang đứng cấp tốc rơi xuống, giống như một quả táo rụng, càng rơi càng nhanh. Bị bất ngờ, cô loạng choạng vài bước nhưng cuối cùng cũng không ngã sấp xuống sàn. Bàn tay thon dài của Argmill vẫn luôn giữ lấy khuỷu tay cô, giúp cô giữ thăng bằng. Sarah có thể nghe rành mạch tiếng không khí ma sát rít lên ngay bên tai mình, sàn sạt rung động, tương phản với không gian tối tăm và tĩnh lặng trên hành trình kỳ lạ này.
Điều này khiến cô có cảm giác bản thân có lẽ đã xuyên qua trung tâm trái đất đến nửa còn lại của địa cầu. Cảm giác này thực sự rất kỳ diệu.
Cho đến khi tất cả chuyển động dưới chân đều ngừng lại, Sarah nhận ra bản thân đang đứng trước một hành lang bằng đá, cũng vô cùng tối tăm. Nơi này kín kẽ đến mức không hề có một tia sáng nào vô tình lọt vào, lạnh lẽo và trầm lặng. Với không gian thế này, Sarah có thể hành động bình thường được, nhưng Argmill thì không. Anh lấy ra một loại hạt nâu nho nhỏ vẫn cất trong túi áo, xoa nhẹ vài vòng.
Một tiếng tách nhỏ vang lên, vỏ hạt nứt, để lộ một đốm sáng xanh nho nhỏ chủ động bay theo bên cạnh Argmill.
Có ánh sáng, mọi vật trước mắt cũng trở nên rõ ràng hơn, ngay cả những hình điêu khắc sống động dọc theo bốn phía của hành lang. Hai bên tường, trên trần và cả sàn, tất cả đều được khắc thành một bức tranh lớn, kể về một cuộc chiến bi tráng mà không một ai trong hai phe có thể quên lãng, đau thương và cừu hận.
"Là Thánh chiến sao?" Sarah chậm rãi vuốt lên những nét khắc gồ ghề nhưng tinh xảo bên tường. Ánh mắt của cô có chút mê mang, kinh ngạc và cảm thán. Đây là lần đầu tiên cô tận mắt nhìn thấy những điều liên quan đến cuộc chiến đó, mà không phải là nghe qua lời người khác kể lại.
"Đúng vậy."
Kể từ khi bước vào hầm mộ, Argmill cũng trở nên im lặng hơn hẳn. Lúc này, ánh mắt anh đăm đăm nhìn vào một phần trên trần. Bao nhiêu lần đến đây, mọi thứ vẫn luôn như vậy. Một chút gì của xa xưa, của tổ tiên anh được lưu giữ ở đây, nhắc nhở rằng người mang dòng máu của Flamel có sứ mệnh của mình, có niềm tin và chúa tể của mình, không thể phản bội.
Sarah không mấy phát giác thái độ bất thường của Argmill. Cô say mê nhìn những sinh vật được khắc sinh động trên vách đá, những sinh vật chỉ có trong trí tưởng tưởng của người chết: ngựa một sừng có cánh, những người biến hình, người lùn, thú vật đứng thành hai chân, đoạ thiên sứ… Tất cả những giống loại hoặc đã diệt chủng hoàn toàn trong chiến tranh hoặc sống chui rúc ở một vùng đất nào đó, ngoài kia. Ở đây, bọn họ tập trung lại một chỗ và chiến đấu cho niềm tin của mình.
Những nét khắc chết nhưng lại mô tả mọi vật sinh động như thật. Cuộc chiến kéo dài hàng mấy thế kỷ bị gói gọn trong bốn mặt tường đá và một hành lang dường như dài vô tận, lạnh lẽo chìm trong bóng tối, nhốt những linh hồn quá khứ đang giãy dũa kêu gào về một tự do không thật. Mọi thứ như cuốn Sarah vào dòng chảy xa xưa của riêng chúng, cho đến khi cô phát hiện ra hình điêu khắc của một người phụ nữ. Người phụ nữ có hình dạng giống cô y như đúc.
"Đây là…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!