Chương 55: Truy Tìm + Phiên Ngoại 5

Xuyên qua cầu thang ọp ẹp của khu chung cư tồi tàn, tiến đến căn phòng không mấy thu hút nằm ở cuối hành lang tầng hai, gã đàn ông chậm rãi nện gót đôi giày da cũ kỹ, bám đầy bụi vì đã trải qua một đoạn đường dài khó khăn trên sàn nhà. Tay trái lặng lẽ kéo thấp vành nón che đi một nửa khuôn mặt, chỉ để lộ chóp mũi cao gầy và đôi môi bạc quyến rũ mím chặt thành một đường thẳng khắc nghiệt. Gã lịch sự gõ hai tiếng lên cánh cửa, rõ ràng và dứt khoát.

Từ phía bên kia miếng gỗ, gã có thể nghe thấy âm thanh mơ hồ hơi khàn khàn của chủ nhân căn phòng.

"Mời vào."

"Đã làm phiền." Gã vặn nắm đấm cửa, thong dong bước vào căn phòng. Chiếc áo jacket theo từng cử động của gã mà giũ ra từng khối bụi rơi rụng xuống sàn nhà. Gã đàn ông phong trần đến từ miền đất xa xôi đã trải qua cả một chặng đường khó khăn nhưng lại không hề tỏ ra mỏi mệt. Giọng nói của gã vẫn trầm thấp và mạnh mẽ như thể gã chỉ vừa bước ra khỏi nhà sau bữa sáng no đủ. "Tôi đến tìm Chuột Chũi."

Lúc này, một lão già nhỏ thó đang lúi cúi bận rộn giữa những chồng hồ sơ bày la liệt trong góc phòng mới nhô đầu ra, kinh ngạc đáp lời. Đôi mắt híp phối hợp với chiếc mũi ưng khoằm khoằm khiến cả người lão trở nên gian xảo, xấu xí. Lão hơi nở nụ cười lộ ra mấy chiếc răng vàng lởm chởm cùng với căn phòng tồi tàn và từng chồng hồ sơ cũ nát vàng ệch càng khiến nơi này thoạt nhìn cực kỳ nghèo nàn và không đáng tin.

"Là tôi. Rất hân hạnh được phục vụ quý khách."

Người khách lạ dường như không mấy bị tác động bởi khung cảnh khó coi xung quanh. Gã tự nhiên chọn một chiếc ghế thoạt nhìn có vẻ rắn chắc và sạch sẽ gần đó, ngồi xuống. Vành mũ vẫn đè rất thấp che đi biểu tình trên mặt của gã.

Giữa trưa mùa hè, nơi gọi là "Văn phòng thám tử tư Dawn Manson" này chỉ có một chiếc quạt trần cũ kỹ lắc lư, quay phần phật dội thẳng xuống từ trên đỉnh đầu khiến không khí nóng tràn ngập toàn bộ căn phòng. Ánh mặt trời bên ngoài xuyên qua khe hở giữa những tấm ván gỗ bị đóng lung tung chặn ngang ô cửa sổ duy nhất tạo nên những vệt sáng vằn vện trên sàn nhà và vật dụng vứt bừa bãi khắp mọi nơi.

Bốn bức từng dán đầy những mẩu tin tức được cắt từ vô số tờ báo địa phương khắp mọi bang của nước Mỹ nhưng vẫn có thể thoáng nhìn thấy những vết nứt loang lổ chạy dọc trên những nơi thoáng lộ ra. Trong không gian tràn ngập mùi thuốc lá giá rẻ hoà cùng mùi giấy ẩm mốc của những bộ hồ sơ đã vàng ố lại càng khiến không khí ở nơi này trở nên ngột ngạt và nóng bức. Ngay cả gã thám tử, chủ nhân của cái ổ chuột bừa bãi này, dù đã quá quen với tình trạng lôi thôi hiện nay cũng không thể ngăn cản được mồ hôi ướt nhẹp mái đầu bẩn thỉu và khuôn mặt đen nhẻm của mình. Lão vừa ngồi hút thuốc vừa dùng một chiếc khăn không thể nhận ra màu sắc lau vội mồ hôi vẫn không ngừng toát ra trên trán và cổ. Đôi mắt híp đáng khinh âm thầm quan sát vị khách kỳ lạ mới đến.

Đó là một gã đàn ông cao gầy. Một nửa khuôn mặt bị giấy sau chiếc mũ rộng vành màu phân ngựa. Áo jacket làm bằng vải dù màu xám dài qua đầu gối được gài tỉ mỉ và cổ áo dựng thẳng che khuất gần nửa khuôn mặt còn lại. Trên tay đeo găng tay bằng da nối thẳng với cổ tay áo của áo jacket và chiếc quần jean ôm sát đôi chân dài, phía cuối ống quần được nhét vào chiếc giày bốt quân dụng màu đen khiến cho toàn thân gã đàn ông này đều được quần áo bao vây nghiêm ngặt, không hề có một chút xíu da thịt lộ ra bên ngoài. Trong thời tiết nóng bức thế này lại bó mình trong đống quần áo dày cộm và kín kẽ như vậy lại không hề đổ một giọt mồ hôi nào, quả thực là một kẻ quái dị. Chỉ thấy, gã đàn ông cũng không lúng túng trước tầm nhìn tò mò và kỳ kị của Chuột Chũi. Gã thản nhiên để cho lão đánh giá bản thân một lúc lâu rồi mới chậm rãi lên tiếng.

"Tôi muốn tìm một người. Với năng lực của ông, tôi nghĩa điều này không hề khó."

Dawn Manson kẹp lấy điếu thuốc bởi ngón trỏ và ngón giữa, rút khỏi miệng, gõ gõ lên gạt tàn thuốc đặt trên bàn sau đó để mặc cho điếu thuốc chậm rãi cháy. Đầu thuốc hồng lên trong ánh nắng mặt trời bốc ra từng luồng khói mỏng manh màu trắng với mùi thuốc nặng nề khó chịu. Lão cười nhạt.

"Đừng đùa, quý ngài đáng mến. Hơn tám triệu dân đang sinh sống ở đây, tôi đi đâu tìm cho ngài một người? Nếu không có thông tin gì hơn, tôi e rằng mình không thể nhận vụ này."

Gã đàn ông cũng không nôn nóng trước sự từ chối khéo léo của hắn. Gã lấy ra một tấm hình được cẩn thận cất trong túi áo khoác trong lồng ngực, đặt lên bàn. Đó là hình của một cô gái trẻ vô cùng xinh đẹp. Mái tóc bạch kim và đôi mắt xanh biển, đặc trưng của người da trắng Tây Âu kết hợp hết sức hài hoà làm nổi bật lên làn da trắng cùng nụ cười yếu ớt trên gương mặt tinh xảo của cô.

"Tôi biết. Dawn Manson không thể nhưng Chuột Chũi có thể." Gã hơi dừng lại một chút, khuôn mặt bị giấu sau vành nón đột ngột ngẩng lên, kiên định nhìn Dawn Manson. Cho dù không thể nhìn thấy, lão vẫn có thể rõ ràng cảm nhận được sự điên cuồng mà gã đàn ông này đang cố kềm nén sau lớp áo quần dày cộm kia. "Người tôi muốn tìm là cô gái này, Sarah Stuart. Có thể cô ấy sẽ dùng tên khác. Đến New York trong vòng một tháng trở lại đây.

Ngoài những điều này, tôi không còn nắm giữ thêm thông tin gì khác về cô ấy."

Dawn chộp lấy tấm hình, tỉ mỉ ngắm nhìn. Trong đôi mắt híp gian xảo của lão kín đáo loé lên một vài tia sáng kỳ dị nhưng lại được che giấu rất tốt dưới hàng mi dày và rậm. Bàn tay trái vô thức búng búng điếu thuốc, đưa lên miệng rít một hơi thật sâu. Từng làn khói mỏng manh màu xám trắng chậm rãi phả ra từ khoé miệng và hai lỗ mũi khiến khuôn mặt xấu xí tràn đầy nếp nhăn của lão trở nên mơ hồ, khó xác định.

Những giọt mồ hôi vẫn chảy ra không ngớt từ chân tóc hai bên thái dương, dọc theo khuôn mặt nhỏ thó và cái cổ ngắn tủn, thấm vào chiếc áo cổ tròn đã ố màu.

"Chỉ có nhiêu đó thông tin thì quá khó."

"Tôi sẽ trả gấp đôi."

"Vấn đề không phải là tiền bạc. Thật sự là yêu cầu của ông gần như là một yêu cầu vô lý."

"Gấp năm." Gã đàn ông gằn giọng. Từ giọng nói và cử chỉ có thể thấy được sự kiên nhẫn ít ỏi của gã đã dần bị mài mòn bởi sự khước từ dài dòng của kẻ đối diện. Gã đứng lên, tiến đến trước mặt Dawn Manson. Đôi mắt đen tối sau chiếc mũ rộng vành của gã nhìn chằm chằm, chóp mũi lạnh ngắt dí sát khuôn mặt rúm ró vì sợ của lão, đe doạ. "Cộng với cái mạng nhỏ của ông.

Tôi nghĩ cái giá này đủ để ông và đàn Chuột của ông cố gắng hết sức hoàn thành vụ làm ăn này."

"Đương, đương nhiên." Dawn méo mó nở nụ cười. Khuôn mặt trắng bệch. Thân thể lão cố gắng nghiêng ra phía sau, mở rộng khoảng cách giữa mình và gã đàn ông nguy hiểm này. "Chỉ cần người này còn ở New York một ngày, tôi chắc chắn sẽ tìm thấy cô ta."

Gã đàn ông vẫn không hài lòng. Đôi môi bạc của hắn nhếch lên thành một nụ cười tàn khốc. Ánh mắt của kẻ săn mồi nguy hiểm vẫn lạnh lùng nhìn Dawn, khiến cả người lão càng trở nên lạnh lẽo. Lão vội vàng sửa lại lời nói của mình.

"Không, không phải. Là bất kể cô ta ở đâu trên Trái Đất này, tôi chắn chắn sẽ tìm được cô ta đưa về cho ngài."

"Hãy nhớ lấy lời nói của mình, Chuột Chũi. Ba ngày sau tôi sẽ trở lại. Tôi mong đến lúc đó sẽ nhận được những tin tức tốt lành đầu tiên của ông."

"Vâng, vâng. Tất nhiên là sẽ như thế."

"Tốt. Vậy, xin tạm biệt. Và chúc một ngày tốt lành."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!