Bình minh khoác một chiếc áo xám bạc màu lặng lẽ dâng lên trên vùng rừng núi Olympic khiến cho cả khu vực này càng trở nên âm u và tĩnh lặng. Sâu trong những hàng cây cổ thụ cao vút, sum xuê những lá và cành, Black Winter khiêm tốn giấu mình. Trước hàng hiên, một chiếc đèn bão cổ xưa nhẹ nhàng đong đưa không theo quy luật kéo theo một vùng sáng vàng cam bức bối chao đảo nhạt nhoà giữa ánh sáng xám trắng của không gian.
Từ mặt kính dài của khung cửa sổ chấm đất nơi phòng ngủ, ánh đèn nê
-ông vẫn kiên trì chiếu hắt ra bên ngoài như cố gắng chứng minh sự tồn tại của mình. Căn biệt thự nhờ có ánh sáng của đèn điện mà thoạt nhìn trông có vẻ ấm áp và yên bình.
Tuy nhiên, điều này không làm cho Edward cảm thấy an tâm hơn một chút nào. Hai nắm tay anh siết chặt đến mức những đường gân dữ tợn lồi lên trên làn da, chợt như con dã thú muốn xảy xổ khỏi xiềng xích. Edward cố gắng kiềm chế cảm giác kích động, giận dữ và sợ hãi đồng thời gào thét trong lòng mình. Bước chân anh nhẹ nhàng tiến về phía cửa chính của biệt thự.
Nơi mà, cho dù chỉ đứng ở khoảng cách rất gần, anh vẫn không thể nghe được bất kỳ âm thanh vào phát ra từ ngôi nhà ngoài tiếng rầm rì kẽo kẹt của chiếc đèn bão, ngạo nghễ như cười nhạo.
Sau cánh cửa này rõ ràng không tồn tại bất cứ vật sống nào. Anh còn có thể dễ dàng nhận ra mùi máu quen thuộc vẫn còn nhàn nhạt vương lại trong không gian, là máu của Sarah. Nó bị một thứ mùi ghê tởm khác giống như giòi bọ quấn lấy và đè nén, nhiễm bẫn thành một thứ mùi tanh tưởi khó chịu. Edward hơi ngửa đầu, hít sâu một hơi, trong không khí dày đặc mùi vị kinh khủng này.
James!
Toàn bộ tế bào trong người Edward như căng lên, thực sự phẫn nộ.
Hắn đến đây.
Hắn làm sao dám?
Edward bất giác vươn tay trái giữ lại bàn tay phải đang đặt lên nắm đấm cửa. Anh có thể cảm giác được nó đang run lên, vì phẫn nộ, và cũng vì sợ hãi. Anh muốn cố thuyết phục bản thân rằng mình đang phạm sai lầm, phán đoán về mùi vị cùng tiếng động vừa nãy chỉ là một đống lộn xộn bừa bãi, tự mình hù mình mà thôi. Sarah, có thể, chỉ đơn giản là ra ngoài một chuyến, vào thị trấn, hay thậm chí là chạy đến Port Angeles thả lỏng một ngày.
Thế nhưng, thật đáng buồn, lúc này bản năng của Edward đang nói cho anh sự thật, đơn giản và trần trụi. Đằng sau cánh cửa với hệ thống chống trộm đã bị mạnh mẽ phá hư, cả phòng khách duyên dáng ấm áp trong quá khứ đã trở thành một đống hỗn độn ngổn ngang. Bàn ghế và đồ trang trí nghiêng ngả đổ vỡ. Trên nền gạch sáng mịn gần bức tường đối diện với cửa phòng ngủ chính còn vương vãi vô số vệt thâm, loang lổ dưới ánh sáng xơ xác chiếu từ chiếc đèn bão ngoài hàng hiên.
Edward đờ đẫn ngồi xổm xuống bên cạnh chiếc đồng hồ vỡ một nửa nằm lăn lóc trên sàn nhà, kim đồng hồ đã ngừng quay từ lúc nào. Lần cuối cùng anh nhìn thấy nó, chúng vẫn còn kiên cường kêu "tích tắc, tích tắc" trong thân xác thảm hại này. Chỉ cách mấy tiếng đồng hồ, tất cả đều "chết".
Bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt ve vết thâm sẫm màu trên sàn nhà. Chúng đều khô đét và chính chặt lấy đồ vật mà chúng đang bám vào nhưng Edward vẫn có thể dễ dàng ngửi thấy mùi hương quen thuộc nhàn nhạt vây quanh.
Không phải là mơ!
Edward run rẩy nhắm mắt lại. Từng hình ảnh nhìn thấy tối qua xẹt qua trong óc như một bộ phim tua nhanh, chỉ có thể kịp bắt lấy một chút vệt màu loang lổ, cảm giác đau đớn và bất lực vẫn vẹn nguyên trong tim không hề thay đổi.
"Edward?"
Bỗng nhiên, một cánh tay mạnh mẽ nắm lấy vai của Edward. Theo bản năng, Edward nhanh như chớp giữ lấy bàn tay tay đó và quăng cả thân hình to lớn của kẻ đã đánh lén mình về phía trước. Gã đàn ông không phòng bị dễ dàng bị anh quăng mạnh vào tường khiến cả căn nhà rung chuyển. Phản ứng của gã cũng cực kỳ nhanh nhẹn, trong chớp mắt đã lợi dụng sức bật phản xạ của mặt tường mà xoay người tiếp đất bằng hai chân.
Gã thô lỗ ngồi xổm bên góc tường, một tay ôm đầu, khuôn mặt góc cạnh cũng dúm dó hệt như một bông cúc xấu xí. Từ khoé mắt phát hiện Edward đang vận sức chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo, gã bất đắc dĩ vội vàng lùi lại, hai tay giơ lên quá đầu, lắc lắc bàn tay làm ra động tác đầu hàng.
"Edward, bình tĩnh, là anh, Emmett!"
"Edward!"
"Edward!…"
Cùng lúc đó, một vài âm thanh quen thuộc cũng đột ngột xuất hiện ngoài cửa chính. Nhóm Carlisle, Rose, Alice và Jasper cũng vừa tiến đến. Nhìn thấy hành vi bất thường của Edward, Alice và Rose không kiềm chế được mà thất thanh hô to, chỉ sợ anh sẽ mất đi lý trí mà tấn công Emmett.
Giống như bị gọi tỉnh khỏi một cơn ác mộng, Edward mờ mịt nhìn về phía nhóm người mới đến. Trên khuôn mặt trắng bệch cố hữu là một mảnh chết lặng và thê lương. Anh run rẩy nhìn vào hai bàn tay mình, thống khổ vùi mặt vào đó, khô khốc phát âm.
"James đến đây. Tôi không kịp trở về cứu cô ấy. Khi đó, tôi phải bảo vệ một đứa con gái khác. Thật nực cười! Mới trước đó không lâu tôi còn hứa là sẽ bảo vệ cô ấy." Edward hơi dừng lại như để dằn xuống tiếng nức nở bật ra từ lồng ngực mình. Anh nhìn Alice, trong mắt dấy lên một tia cầu xin. "Cô ấy đã rất tức giận, phải không?"
"Edward." Alice buồn bã tiến lên vỗ vai anh trai mình. "Anh đừng như vậy. Cô ấy không sao, không có chuyện gì."
Edward lại giống như không nghe thấy lời an ủi của cô. Anh đột ngột hạ thấp giọng lẩm bẩm một mình.
"Không, cô ấy không hề tức giận. Lúc ấy, tôi có thể đọc được. Là sợ hãi. Tôi thế mà lại khiến cho cô ấy đơn độc một mình. Thật là một kẻ dối trá vô dụng…"
Edward giống như cảm thấy cảnh vật trước mặt mình đều bị bôi mờ. Khuôn mặt của Carlisle, Alice…mọi người, tất cả đều biến mất sau một màn sương mù trắng xoá. Cho đến khi trước mắt sáng ngời, Edward nhận ra bản thân đã không còn đứng tại Black Winter.
Lúc này, anh đang đứng trên một mỏm đá xa lạ nhô ra biến. Vị trí chênh vênh, ngất ngưỡng giữa trời và đất. Nhìn xuống dưới có thể rành mạch thấy rõ những con sóng dập dềnh, hung dữ xô vào chân vách đá cùng với đá ngầm nhọn hoắt ngổn ngang khắc nơi. Một bao bố vải trắng hình ô
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!