Chương 49: Biến Đổi

Edward lảo đảo một chút. Thân hình cao gầy đứng không vững mà ngã xuống sô

-pha trong phòng. Anh dùng tay che đi đôi mắt của mình khi cảnh vật xung quanh mờ dần và biến thành một cảnh tượng hoàn toàn khác.

Anh biết anh đang ở trong đầu của một người hoàn toàn khác. Thậm chí, anh còn có thể đoán được chủ nhân của những suy nghĩ này là ai bởi vì khung cảnh trước mắt hiện tại vô cùng quen thuộc đối với Edward. Nơi này là phòng ngủ trong biệt thự của Sarah. Và anh, khoảnh khắc này, dùng đôi mắt của cô mà nhìn thấy tất cả. Việc này quả thực rất kỳ quặc. Edward chưa bao giờ đụng phải tình huống thế này trước kia.

Anh có thể đọc được suy nghĩ của người khác, nhưng cũng không phải "dùng chung" một thân thể và tầm nhìn như thế này.

Edward nghi hoặc xem xét tình trạng của bản thân. Quả thực, anh tựa như lấy vị thế của một kẻ ngoài cuộc quan sát tất cả những điều đang diễn ra thông qua đôi mắt của cô. Và điều còn làm anh tức giận hơn nữa là việc phát hiện hành động hiện tại của Sarah.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp của căn phòng, Sarah lưu loát thu thập mấy bộ quần áo và đồ dùng cá nhân của bản thân vào một chiếc va li nhỏ gọn. Rõ ràng, cô đang có ý định rời khỏi nơi đây để đến một nơi nào đấy và trong một khoảng thời gian không hề ngắn chút nào. Hành động của cô có vẻ vội vã và nôn nóng nhưng lãnh tĩnh một cách bất thường. Edward thậm chí có thể cảm nhận được tâm tình hiện tại của cô.

Sarah chẳng có bất cứ cảm xúc nào khi quyết định rời đi, không một chút dao động nào, lạnh lùng đến mức vô cảm; hệt như tất cả những việc này đều là điều đương nhiên mà cô phải làm, không sớm thì muộn.

Edward thực sự không hiểu.

Anh cảm thấy giận dữ. Nhưng hơn hết là mất mát và thất vọng. Cô định rời khỏi cuộc sống của anh mà không hề để lại một lời từ biệt nào. Không báo trước, không ám chỉ, cô đột ngột quyết định lặng yên đi khỏi vùng đất này. Sau đó, cô sẽ đến đâu? Một góc xó xỉnh vô danh nào đó trên Trái Đất này mà anh không thể tìm ra được? Hoặc giả, rồi cô sẽ trở lại sao? Mười năm, hai mươi năm hay ba mươi năm nữa? Anh có thể chờ nhưng còn cô, khi ấy cô còn là Sarah Stuart của anh sao?

Đột nhiên, một tiếng hú chói tai và ghê rợn cắt đứt dòng suy nghĩ của Edward và hành động của Sarah. Âm thanh kinh khủng này không hề kéo dài mà chỉ vang lên trong vòng mấy giây thời gian rồi im bặt, giống như bị một thứ gì đó thô bạo bóp nghẹt. Cô hơi nghi hoặc ló đầu ra khỏi phòng nhìn về phía cửa chính. Mọi thứ đều hoàn hảo. Cánh cửa âm u đứng im lìm trong bóng tối thỉnh thoảng loang loáng từng vệt sáng hắt lên từ ngọn đèn ngoài hành lang trước nhà, bên kia cửa sổ bằng kính. Điều này thể hiện rõ ràng, trong căn nhà này, ngoài cô ra, không tồn tại bất cứ con người nào khác.

"Có chuyện gì vậy?"

Edward nghe được giọng nói êm dịu của Sarah khe khẽ vang lên. Cô có một tất xấu là hay lầm bầm khi chỉ có ở một mình. Edward vẫn thường chê cười cô vì thói quen không đâu này. Anh cảm giác cô đang làm một điều dư thừa và thật mất trí khi thường xuyên nói chuyện một mình, hoặc là với một đám không khí. Nhưng lúc này, anh lại thấy cảm kích vì thói quen đó. Nó khiến cho tình cảnh hiện tại trở nên dễ dàng hơn. Ít ra, anh có ảo giác như cô đang nói chuyện với bản thân mình vậy.

Không có chuyện gì.

Edward dùng một loại âm thanh trầm thấp mà Sarah không thể nghe thấy đáp lại.

Thế nhưng, lúc này, câu trả lời của Edward hoàn toàn là một sai lầm. Tất nhiên, có chuyện đã xảy ra.

Xoảng.

Một loạt âm thanh cửa kính vỡ vụn vang lên sau lưng Sarah, giống như một một vật gì đó bị đập vỡ một cách thô bạo. Cô quay phắt người lại theo phản xạ, thất thanh hô lên.

"Ai?"

Nhưng âm thanh của cô lại vô tình bị nghẹn lại. Một lực cực mạnh hung hăng đụng vào người khiến cô văng ra khỏi phòng ngủ, đập mạnh lên bức tường đá trong phòng khách và rơi xuống nền đất. Kéo theo đó là một đợt cảm giác choáng váng mê muội và vô số những âm thanh va chạm, rơi rớt và bị phá huỷ của đồ vật.

Edward chỉ chợt thấy tầm mắt bỗng dưng tối sầm và một cơn đau xa lạ xuyên thấu từ sau lưng đến phía trước lồng ngực. Cả tay và chân đều tê dại dại hầu như đã mất đi cảm giác. Anh biết, Sarah bị thương nặng. Sự phẫn nộ và khó thở dâng lên trong lòng nhưng Edward chẳng thể làm được gì. Anh chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi thứ diễn ra trước mắt mình, bất lực. Thậm chí, anh còn không có năng lực để thoát khỏi đầu óc của cô và trở về với thân thể của chính mình.

Sau khi cơn choáng váng biến mất, thứ xuất hiện đầu tiên trước tầm mắt Edward là một đôi giày bẩn thỉu lạ lẫm. Tầm nhìn gian nan, chậm chạp dời lên vị trí cao hơn và lúc này anh thấy được, khuôn mặt mà cả đời này anh sẽ không bao giờ có thể quên, bởi thù hận khắc vào trong tim bắt đầu từ thời khắc này. Là James.

Tại sao gã ta lại xuất hiện ở đây? Điều này không có khả năng xảy ra!

Gương mặt của Edward trở nên vặn vẹo một cách dữ tợn. Carlisle, Emmett, Rose…mọi người đang ở đâu? Tại sao hắn lại ở đây?

Lúc này, gương mặt của James hốc hác và tái nhợt rất nhiều so với lúc gã ta xuất hiện tại trận bóng chày của nhà Cullen. Quần áo có nhiều chỗ rách rưới và những vết thương mới không hề mỹ cảm đan xen trên da thịt săn chắc của gã. Trông gã quả thực vô cùng chật vật và bất kham. Thế nhưng nụ cười khinh mạn trên môi gã vẫn chưa hề thay đổi. Gã hơi đung đưa thân hình cao lớn của mình, khinh miệt khoanh tay nhìn đứa con gái loài người nằm dưới đất, xấu xí hệt như một con búp bê cũ rách nát.

"Tại sao không kêu? Thét to lên. Không hỏi xem ta là ai sao?"

Sarah khó khăn họ ra một ngụm máu. Thân thể bệnh tật của cô quả thực không thể duy trì được lâu và nhờ kẻ man rợ này, nó đã trở thành một đống phế phẩm không thể chữa trị hay duy trì. Có lẽ, tình trạng thoi thóp này cũng chỉ có thể kéo dài thêm hai tiếng nữa thôi cũng không biết chừng. Sarah nhợt nhạt khẽ cười.

"Tôi biết ông là ai. Chúng ta chỉ vừa gặp mặt không quá hai mươi tư giờ đồng hồ trước. rất tiếc, thân thể của tôi không tốt không có nghĩa là trí nhớ của tôi cũng không dùng được."

James khàn khàn cười lớn. Hắn bước tới gần Sarah rồi ngồi xổm xuống trước mặt cô. Bàn tay lạnh như băng của hắn nâng cằm cô lên. Cái mũi cao thẳng hơi khụt khịt mấy cái như đang cố gắng ngửi một thứ gì đấy.

"Ngoài khuôn mặt không tệ này thì mày còn có thứ gì khác? Ngay cả dòng máu chảy trong cơ thể cũng chỉ là thứ máu thứ phẩm này." Gã dừng lại, ngón tay xẹt qua vết máu trên miệng cô rồi đưa lên nếm thử. Hai hàng lông mày rậm khó chịu cau lại, cố nén dục vọng muốn phun chúng ra. "Khó uống muốn chết. Thực không biết thằng nhãi đó coi trong thứ gì ở mày."

Sarah mím chặt môi. Cô cố sức giãy giụa thoát khỏi bàn tay của James nhưng thất bại, chỉ có thể cố gắn thở dốc và chịu đừng cơn đau càng ngày càng khuếch tán trong lồng ngực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!