Chiếc Seven cuối cùng cũng ì ạch lết ra khỏi đường siêu tốc xuyên qua khu rừng và đến được cái đích của buổi chiều hôm nay, biệt thự nhà Cullen. Căn nhà thanh lịch màu trắng nằm giữa một khoảng đất trống cứ thể dần hiện rõ trước tầm nhìn như một quý ngài tao nhã ngả mũ cúi chào với những vị khách mời. Bốn phía tường kính như được phủ bởi một tầng sáng mông lung của lúc sẩm tối, chập chờn như một bóng ma dưới chao đèn.
Toàn bộ khối kiến trúc giản dị mà phóng khoáng đó lúc này đều bị nhuộm bởi một loại màu bột xám xanh buồn tẻ trông vô cùng kỳ dị.
Sarah không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả mọi sự vật trước mắt cô lúc này. Tất cả đều như thấm đẫm một loại hương vị tiêu điều xơ xác trong những mộ phần hoang vu lâu đời nhất, không hề có chút hơi thở nào của người sống, chỉ còn lại một cỗ tử khí thâm trầm và lạnh lẽo. Cô vô thức hạ kiếng xe xuống, hít sâu vào buồng phổi một hơi không khí lành lạnh này.
Có chút ẩm ướt nhạt nhẽo của sương mù, có chút mát mẻ tươi mới của cây cối, lại thiếu mất loại mùi cay độc có trên thi thể.
"Mình đang nghĩ gì thế nhỉ?" Sarah nhếch miệng cười tự giễu, khẽ lẩm bẩm.
Cô thuần thục dừng xe lại trước cửa biệt thự không xa và bước xuống. Thân hình nhỏ nhắn chìm lẫn vào ánh sáng tự nhiên u ám. Và rồi, khi ngước đầu lên, cô đột nhiên bắt gặp hai bóng người quen thuộc cũng đang hướng về phía cửa.
Thực ra, lúc ban đầu, ánh nhìn của Sarah chỉ bị bóng dáng cao gầy đi đằng trước hấp dẫn. Chỉ thông qua một vài đường nét mơ hồ, cô đã có thể dễ dàng nhận ra người đó là ai. Lại nhìn khuôn mặt khô cứng với những biểu tình đông lạnh xa cách, cô hơi mỉm cười. Đó là những chi tiết quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn, đến mức nhắm mắt lại là cô có thể lập tức phác hoạ lại một cách chuẩn xác hình ảnh vừa rồi.
Sarah nhớ đến buổi tối hôm đó và nụ hôn lạnh lẽo khắc chế của anh, nhớ đến làn da lạnh lẽo dán vào hõm vai của mình, nhớ đến đôi tay mạnh mẽ của anh. Nhưng khi nhìn đến bóng dáng người con gái đi theo phía sau, cô cũng không quên quan hệ hiện tại của bọn họ. Bella đã tỏ tình. Vậy bây giờ, hai người họ là người yêu sao?
"Một con sư tử bệnh hoạn yêu một con cừu ngu ngốc." – Cô bỗng nhiên nhớ đến lời thoại buồn nôn từng nhìn đến trước đây. Đó là câu thoại Thẩm Nghi Tịnh nhớ kỹ duy nhất sau khi xem hết năm phần liên tiếp của series phim Chạng Vạng. Chẳng vì điều gì, chỉ vì lúc đó cô nghĩ kẻ nói ra được câu nói này thực sự rất ngu xuẩn và vớ vẩn. Dĩ nhiên, lúc đó Thẩm Nghi Tịnh hoàn toàn không thể ngờ tới, cô sẽ chết và sau khi chết, cô lại ôm ấp một loại tình cảm đặc biệt với kẻ "ngu xuẩn và vớ vẩn" kia.
Thật là một trò đùa thiếu muối trầm trọng!
Nụ cười trên môi Sarah dần trở nên nhạt nhẽo. Cô chợt cảm thấy nếu bản thân không làm thứ gì đó thì quả thực rất ấm ức và khó chịu. Dù sao hai người đó cũng là một cặp đôi rầm rộ với tuyên ngôn "tình yêu đích thực" luôn loè loè loé sáng trên đỉnh đầu, nếu có quá thuận lợi thì còn gì gọi là "tình yêu đích thực"? Cho dù cô biết chẳng bao lâu sau sóng gió sẽ đổ ập lên cặp đôi dễ thương kia nhưng điều đó cũng không ngăn cản cô tìm bọn họ gây chuyện. Ai bảo cô nhìn bọn họ thấy thật chướng mắt?
Ai bảo cô thực yêu, thực yêu nữ chính Bella "vĩ đại" đâu? Thực xin lỗi, bổn tiểu thư hiện nay chính là cảm thấy khó chịu, muốn khiến các người cũng không thoải mái!
Trong khi đó, Edward rất sớm cũng đã phát hiện Sarah đứng ngây ngốc gần đó. Anh không mấy quan tâm đến cô gái vẫn luôn im lặng ngoan ngoãn đi theo sau mình từ nãy đến giờ. Đôi mắt mật ong ấm áp của anh từ khi phát hiện ra bóng dáng nhỏ nhắn chìm trong vầng sáng xanh xám mờ nhạt kia đã luôn vẫn dính chặt lấy nó. Trong đó dấy lên một ngọn lửa âm ỉ và nhu hoà. Anh đứng im tại chỗ, kiên nhẫn chờ cô lên tiếng, tựa như toàn bộ mọi vật đều không thể lọt nổi vào mắt anh, ngoại trừ bóng hình của cô.
Edward cũng đã học được cách không tuỳ tiện đọc suy nghĩ của Sarah, trừ những hoàn cảnh cực kỳ đặc biệt. Đó là một loại tôn trọng của anh dành cho cô, cũng là một cách anh tự bảo vệ "trái tim yếu đuối" của mình. Edward tỏ vẻ, anh rõ ràng đã hoàn toàn không muốn bị loại suy nghĩ kỳ lạ của cô khiến cho khó thở thêm một lần nào nữa. Anh biết, nếu còn ngu ngốc tự động rình trộm mớ suy nghĩ lộn xộn kia, anh sẽ không kiềm nổi ý muốn bóp chết Sarah trước khi yêu cô một cách nồng nhiệt và say đắm. Thực ra, điều này cũng khiến Edward thỉnh thoảng cảm thấy rối rắm. Rốt cuộc bản thân xem trọng thứ gì ở "sinh vật đơn bào"?
Có thể thấy, anh bạn điển trai mặt lạnh Edward cũng chưa tự giác được bản thân đã bị lây bệnh hay suy tưởng vẩn vơ của Sarah.
Vì vậy, Sarah đứng ngây người. Edward cũng đứng ngây người. Còn một người thứ ba, Bella thì không thể không đứng im, cứng ngắc nhìn hai kẻ đang ngây người đứng nhìn nhau. Dù sao Bella cũng chỉ là một kẻ bị Edward mang đến đây, hoàn toàn đứng ở thế bị động. Lúc này, cô có nói gì cũng không hề thích hợp.
Không một ai lên tiếng. Loại không khí đông cứng quỷ dị này cứ kéo dài mãi cho đến khi giọng nói của Sarah phá vỡ sự im lặng của ba người.
"Hey, buổi sáng tốt lành."
"…" Edward "sâu sắc" liếc nhìn bầu trời đang ngả dần sang màu xám, khôn ngoan không đáp lại.
Lúc này anh mới quan sát kỹ tạo hình hiện tại của Sarah. Khác hẳn váy ren và váy công chúa thường ngày, hôm nay, Saray diện một bộ đồ thể thao đơn giản nhưng không hề bình thường: áo T
-shirt cá sấu màu hồng phấn, quần jean màu đen ôm lấy đôi chân thon dài cùng một chiếc mũ lưỡi trai lông xù có tai gấu tròn tròn cũng màu hồng phấn. Hai chiếc tai gấu dễ thương run run trong gió lạnh khiến Edward bỗng chốc có loại ảo giác cảnh vật xung quanh đều bị nhuộm bởi màu hồng phấn cùng mấy chú gấu mặc váy hồng nhí nhảnh nhảy nhót xung quanh. Chỉ có một cảm giác duy nhất: "rét lạnh".
"…" Edward khẽ thở dài, lại không đành lòng đả kích mắt thẩm mỹ bất thường của Sarah. Bàn tay nhanh như chớp chụp lấy chiếc mũ trên đầu cô rồi nhét vào túi quần, một nơi ngoài tầm với của cô. Gương mặt đông cứng không biểu tình vẫn bình tĩnh như thường lệ. "Đừng đội mũ, sẽ không cao lên được. Cho dù là ở ngoài trời cũng không nên."
Bị cướp mất mũ một cách vô duyên vô cớ, Sarah mất mát sờ sờ đầu của mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn cau có, chóp mũi khẽ nhăn lại, môi dưới cũng không tự giác trề ra.
"Lỡ như trời nắng thì sao?"
"Dùng ô." Sau, lại như nghĩ đến điều gì, Edward nhanh chóng nói tiếp. "Cũng đừng dùng loại làm bằng ren. Ngoài để trang trí ra thì chẳng có công dụng nào khác."
"Đã biết." Sarah không cam lòng gật gật đầu.
Nhìn hành động đáng yêu của cô, Edward không kiềm lòng được mà lấy tay nhẹ nhàng xoa đầu cô, hệt như đang trấn an thú cưng của mình. Cảm giác mềm mại truyền đến từ lòng bàn tay khiến anh bất giác thoả mãn. Khoé mắt bỗng nhiên liếc thấy bóng dáng im lặng của Bella bị bỏ quên nãy giờ, Edward mới sự nhớ ra mục đích hôm nay của mình. Không muốn Sarah dính líu đến việc rắc rối này, Anh không quá hài lòng, nghiêm khắc quay đầu hỏi cô.
"Em đến làm gì?"
"Esme nói muốn chiêu đãi." Sarah thành thật trả lời. Tất nhiên cô sẽ không nói cho anh biết mục đích của buổi chiêu đãi này chính là mừng cô ra viện, cũng đồng thời là phá rối buổi gặp gỡ chính thức của Bella với gia đình Cullen.
Sarah cũng sẽ không nói cho anh biết, Sarah chính là đứa con gái ích kỷ và cũng là một đứa con gái hư hỏng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!