Một ngày mây giăng và sương mù dày đặc là một ngày bình thường tại Forks. Hôm nay, không hiểu sao Sarah rời giường từ rất sớm và đến trường cũng vào lúc rất sớm, khi bãi đỗ xe chỉ có lác đác vài chiếc xe của vài giáo viên và nhân viên tạp vụ.
Sarah chậm chạp đỗ xe vào vị trí cố định của mình rồi mở cửa bước xuống. Sau đó, cô chợt nhận ra bên cạnh mình cũng xuất hiện một chàng trai đang chậm rãi bước xuống từ chiếc Volvo màu bạc, chiếc xe đã từng chở cô đi học trong một khoảng thời gian thật dài. Chủ nhân của nó vẫn điển trai như mọi khi với chiếc áo len xám cổ rộng hình chữ V gợi cảm cùng áo sơ mi màu be và quần tây trắng thanh lịch ôm trọn lấy đôi chân dài thẳng tắp của anh.
Edward cũng bất ngờ khi nhìn thấy Sarah đột nhiên xuất hiện ở một khoảng cách vô cùng gần gũi. Anh không lên tiếng mà dùng đôi mắt đen thẳm nhìn chăm chú Sarah, trong đó ẩn giấu những tình cảm không rõ nghĩa.
Bị nhìn chằm chằm một cách trắng trợn, Sarah hơi lúng túng chào hỏi, trong đầu cô không tự giác nhớ lại nụ hôn giữa hai người tối hôm qua. Điều đó khiến cô không biết phải dùng bộ mặt như thế nào để đối mặt với Edward lúc này.
"Anh…à, chào buổi sáng."
Edward còn chưa kịp lên tiếng đáp lại câu chào của Sarah thì một cô gái xen vào, cắt ngang cuộc trò chuyện còn chưa bắt đầu của hai người. Người con gái với khuôn mặt xinh đẹp nhưng tái nhợt vì mệt mỏi. Người con gái Sarah không muốn nhìn thấy nhất hiện giờ, Isabella Swan.
Cô ta nghiêm túc nhìn Edward rồi khô cằn lên tiếng, cũng không chào hỏi như bình thường. Thậm chí vô tình phớt lờ sự có mặt của Sarah. Trong mắt cô ta hiện tại chỉ có bóng dáng của người đàn ông cao to trước mặt, Edward Cullen.
"Edward, tôi có chuyện cần nói với anh."
Nói xong, cũng không đợi câu trả lời của Edward, Bella tự động quay người và đi nhanh về phía rừng cây gần trường. Bóng dáng của cô ta hơi hốt hoảng lại kiên định, xen lẫn trong đó còn có một chút nhảy nhót vì phấn khích và hào hứng.
Edward hơi cau mày nhìn hành động kỳ quái của Bella. Trên mặt lại không có một chút cảm xúc kinh ngạc nào. Anh cũng đã lờ mờ đoán được điều mà Bella muốn nói lúc này. Anh hơi nhìn thoáng qua Sarah vẫn đang im lặng nãy giờ, chưa kịp phản ứng trước hành động đột ngột của Bella. Trong lòng Edward lại thốt nhiên cảm thấy hơi thả lỏng. Nói thật, lúc này anh đồng thời cũng không biết phải đối mặt với Sarah như thế nào, khi mà giữa hai người đã xảy ra quá nhiều chuyện không vui như thế.
Edward chần chừ một chút rồi quyết định giải quyết chuyện của Bella trước khi suy nghĩ đến tình cảm và trạng thái phức tạp hiện nay của anh và Sarah.
Khi Edward quay người định theo sát bóng lưng của Bella hướng về sâu trong rừng rậm thì anh chợt nhận thấy một bàn tay nhỏ nhắn ấm nóng níu chặt cánh tay của mình. Cảm giác từ nơi tiếp xúc nóng đến mức khiến anh có ảo tưởng như tim mình trở nên bỏng rát. Edward sững sờ quay lại nhìn cô gái tóc bạch kim đứng chếch sau lưng mình. Anh cố nén cảm xúc phức tạp đang dần dâng lên trong lòng mình, lạnh nhạt hỏi.
"Chuyện gì?"
Ánh mắt cô mờ mịt không rõ ngước lên nhìn anh. Toàn thân trên dưới đều khiến người khác có cảm giác ngốc nghếch. Sarah tựa hồ vẫn chưa tự phát giác được hành vi kỳ lạ của bản thân. Edward cũng không nói nhiều, ánh nhìn của anh chuyển đến nơi bàn tay cô và cánh tay anh dây dưa với nhau, ngụ ý nghi vấn rõ ràng. Sarah theo bản năng nhìn theo ánh mắt của anh và giật mình phát hiện bàn tay mình đã níu chặt cánh tay anh từ lúc nào không hay.
Cô bối rối nhanh như chớp thả tay anh ra, cánh tay lúng túng không biết để đâu cho phải, vô thức nắm chặt lấy hai bên tà váy. Khuôn mặt nhỏ nhắn không khống chế được mà dần ửng đỏ, đầu hơi cúi xuống tránh đi tầm mắt quen thuộc của anh.
"Không, không có gì."
Edward dừng lại nhìn Sarah thật sâu, tựa hồ muốn từ trong những cử động vụng về của cô nhìn ra được điều gì. Nhưng cố gắng của anh lại một lần nữa thất bại. Rốt cuộc, anh vẫn chẳng thể hiểu nổi cô đang nghĩ gì. Cho dù vận dụng đến khả năng đọc tâm của mình, thứ anh nhìn đến cũng chỉ là một đống hình ảnh hỗn loạn vô nghĩa. Edward cố nén tiếng thở dài quay người rời khỏi theo hướng đi của Bella ban nãy, chỉ để lại cho Sarah một bóng lưng thẳng tắp.
Chắc hẳn cô sẽ chẳng bao giờ biết, lúc ấy, mỗi bước chân bước ra, anh đều vô thức miết lấy vùng da nơi bàn tay cô vừa nắm lấy. Nơi đó phảng phất như vẫn còn lưu giữ lại nhiệt độ nóng ấm của cô, khiến trái tim anh xôn xao dao động. Đã rất lâu rồi, ngoài những cử động điên rồ đêm qua, hai người bọn họ không có những cử chỉ tiếp xúc thân mật đơn thuần như vậy. Ký ức giống như bị bật mở chốt van, không tự giác ùa về trong ý thức. Rất nhiều giọt bình thản vô danh tích tích lại từng ngày, tự lúc nào đã chứa chan đầy ắp những ngọt ngào và vui vẻ. Rõ ràng giống như chỉ mới vừa xảy ra ở ngày hôm qua, lại như rất xa vời.
Sarah không có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác nên tình cảm của Edward, cô không thể cảm nhận được. Cô chỉ cảm thấy bóng lưng của anh khiến hô hấp của cô trở nên khó khăn và trì độn. Cô quay lưng lại để ánh mắt không còn nhìn thấy hình dáng anh nhưng tâm trí lại không tự chủ luôn hiện lên bóng hình cao lớn ấy.
Cô cảm thấy trên mặt mình chợt trở nên ẩm ướt, bàn tay không tự giác đưa lên lau đi khoé mắt. Lau một lần, hai lần, ba lần…chẳng những lau mãi không hết, nước mắt càng chảy ra càng nhiều, càng nhiều. Cô luống cuống không biết làm gì hơn là cứ gạt mãi, khiến những ngón tay cũng trở nên ẩm ướt bởi thứ nước mằn mặn vô dụng ấy. Trong lồng ngực, tại nơi con tim đang suy yếu nảy lên giống như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Không quá đau đớn, chỉ hơi nhói lên một chút; lặp đi lặp lại một cách đứt quãng mỗi khi cô nhớ lại bóng lưng lạnh lùng của anh.
Thế rồi cô bất lực ngồi sụp xuống. Bàn tay ôm lấy những ngón tay vẫn còn vương lại hơi lạnh toát ra từ làn da nhẵn nhụi như đá cẩm thạch của anh. Đầu ngón tay mang theo cảm xúc tê dại và lạnh lẽo quý giá trái ngược với con tim đang nóng lên, ngột ngạt.
Sarah vô thức đưa bàn tay lên miệng khẽ cắn, cố nén lại nhữngg tiếng nức nở đang vỡ oà từ lồng ngực. Thế nhưng thân hình nhỏ nhắn của cô vẫn không ngừng run lên theo từng tiếng nấc bị đè nén một cách áp lực. Đôi mắt bị nước mắt làm nhoà đi chỉ có thể mờ mịt nhìn thấy một chút màu sắc loang lổ trên một bảng màu nhoè nhoẹt.
Sarah khóc. Cô khóc như một đứa trẻ bị quở trách khi phạm phải lỗi lầm, khóc để tế điệu một đoạn tình cảm vẫn luôn âm ỉ tra tấn trái tim mình, khóc cho một sai lầm cô đã biết trước những vẫn cố tình phạm phải, khóc cho một cái tôi ích kỷ và hèn nhát của mình.
Ngày hôm nay, người cô yêu sẽ chấp nhận một người con gái khác, không phải chính cô. Mà tất cả tạo thành ngày hôm nay đều do cô từng bước từng bước lùi lại rồi tự mình giam cầm trong chính vỏ ốc của mình. Là do một đôi bàn tay này tạo dựng nên sao?!
Tôi đã sai rồi, đúng không?
Đã sai lầm ngay từ phút ban đầu.
Mùi vị của sự hối hận chưa bao giờ dễ chịu một chút nào. Nỗi đau đớn từ nó dằn vặt và dày vò tâm hồn tôi mỗi khi tôi làm một việc gì đó. Một bước đi sai là một bước trái tim và bàn chân mình rỉ máu nhưng lại không thể dừng lại, cũng không thể quay đầu. Từ khi làm ra quyết định, bước ra bước chân đầu tiên, tôi đã không có tư cách để hối hận.
Tôi biết bản thân mình sai lầm; suy nghĩ sai lầm, lựa chọn sai lầm và hành động cũng sai lầm. Nhưng điều duy nhất tôi có thể làm chính là ngẩng cao đầu bước tiếp trên con đường mà mình đã chọn, cho dù bàn chân mình tiếp tục rỉ máu và trái tim mình tiếp tục đau đớn.
Mọi thứ đều cần có một kết cục trọn vẹn. Cái mà tôi phải làm chỉ là cắn răng đi đến đích mà thôi. Một công việc mới đơn giản làm sao!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!