Chương 37: La Push Và Truyền Thuyết Về Những Kẻ Máu Lạnh (P.a)

Sarah thoải mái chống cằm, đầu hơi nghiêng dựa vào một bên cửa xe. Đôi mắt xanh lam trong suốt nhìn từng mảng màu lục ướt đầm gấp gáp thực hiện những bước chuyển động lùi liên tục thông qua mảng kính nhựa tối màu trên chiếc xe bảy chỗ đời cũ. Những tán cây vội vã xuất hiện trước tầm mắt rồi bị lướt qua và lãng quên, muôn hình vạn trạng với những sắc thái khác nhau mà cũng giống nhau đến lạ kỳ. Bao trùm lên sắc xanh lạnh nhạt ấy là một vòm xám đục xấu xí quen thuộc.

Vòm trời lững lờ âm u, trái ngược hẳn với sức sống nhảy nhót giấu trong những tán lá xum xuê, lắng đọng như một vòng miệng giếng xưa cổ. Bên tai là tiếng cười đùa sôi nổi của nhóm bạn thân nhưng trái tim Sarah lại tĩnh lặng một cách kỳ diệu, không phập phồng nhấp nhô chút tình cảm dư thừa nào. Cô lặng im thưởng thức những sắc màu ảm đạm cố hữu của vùng đất nhỏ hẹp này, cảm thấy những ngày yên tĩnh như thế này thật sự rất tốt.

Đột nhiên, tiếng cười trong trẻo của Jessica đánh thức Sarah ra khỏi thế giới của riêng mình.

"Đang nhìn gì vậy?" Jessica hơi chồm qua vai Sarah, phóng tầm mắt ra bên ngoài lại chỉ thấy toàn một cảnh cây cối đơn điệu. Cô nàng thất vọng bĩu môi, thả người, thoải mái dựa lại vào lưng ghế như ban đầu. "Chỉ toàn cây cối. Sarah, mỗi ngày bồ ngắm còn chưa đủ?"

Sarah cười cười, dứt tầm mắt khỏi cảnh vật bên ngoài, quay đầu nhìn Jessica đang lười biếng ngồi bên cạnh mình.

"Mình chỉ đang suy nghĩ."

"Chuyện gì?" Angela lúc này cũng bị đoạn đối thoại của Sarah và Jessica hấp dẫn.

"Mình đang nghĩ…La Push. Nghe nói, đó là vùng đất của bọn người sói."

Nụ cười trên môi Sarah càng trở nên tươi tắm nhưng đôi mắt lam giấu trong bóng tối lại xét qua những tia sáng nguy hiểm, thâm sâu như biển cả. Giọng điệu chậm rãi như bình thường nhưng lại khiến người nghe bất giác cảm thấy lạnh lẽo một cách khó hiểu.

Chỉ có Eric vẫn vô tâm vô phế cười to như thường ngày. Hành động vĩ đại này của anh chàng hiển nhiên đã giúp mọi người trong xe thoáng thả lỏng sau khi nghe câu nói bâng quơ mà bí hiểm của Sarah.

"Người sói? Ha ha…Cậu cũng tin thứ nhảm nhí này? Nó còn khó tin hơn đề tài người ngoài hình tinh đến Forks đăng trên báo trường của mình vào năm ngoái."

"Không biết. Mình chỉ vô tình đọc được trong một quyển sách cổ tại thư viện thị trấn thôi." Sarah không mấy để ý nhún vai, giọng nói cũng trở nên thờ ơ giống như bản thân chỉ vô tình nhắc đến một loại tin đồn nhảm mua vui cho mọi người trong xe.

"Cái thư viện rách nát ấy?" Lauren ngạc nhiên hỏi lại. Hai tay che miệng đang mở to thành hình chữ O. Động tác của cô nàng tuy hơi khoa trương một chút nhưng vẫn giữ được nét sinh động dễ thương của một cô nữ sinh mười bảy tuổi.

"Ừ. Nơi đó hơi nhỏ nhưng cũng có rất nhiều thứ thú vị."

"Bồ cũng hay thật đó Sarah. Mình còn chưa từng bước vào đó một lần nào." Angela không ngần ngại tán thưởng Sarah. Quả thật, chỉ có mấy người lớn tuổi trong thị trấn mới dùng đến cái thư viện cổ xưa đó. Ngay cả cha mẹ cô dường như cũng chưa từng vào đó lần nào.

"Mình cũng thế." Ba, bốn giọng nói khác nhau của cả nam lẫn nữ cũng liên tiếp tán đồng với ý kiến của Angela.

"Cái thư viện đó, hình như sang năm sẽ bị đóng cửa vĩnh viễn thì phải." Samatha, cô gái đeo kính trông có vẻ học thức luôn ngồi bên cạnh Lauren lên tiếng. Cô nàng này cũng là một trong số ít người trong nhóm duy trì được thành tích vượt trội trong trường.

"Bán cho người khác?" Tyler đang ngồi trên ghế phụ cũng hăng hái tham gia góp vui.

"Không. Chỉ là đóng cửa vĩnh viễn. Nghe nói, kế hoạch của thị trưởng là bảo tồn nơi đó như một viện bảo tàng."

"Thật phí phạm." Mike thở dài. Hai tay vẫn vững chắc ôm vô lăng. Hôm nay, anh chàng này được một bữa trở thành tài xế thay cho Tyler. Vì vậy, từ sáng đến giờ anh chàng này vẫn luôn thầm oán Tyler cùng tay lái vụng về của anh ta.

"Còn mình thì thấy thực đáng tiếc." Nhắc đến việc thự viện thị trấn bị đóng cửa, Sarah nặng nề thở dài.

"Đừng nhắc đến cái thư viện rách nát ấy nữa. Chỉ có mình mình có hứng thú với người sói thôi sao?" Jessica ngáp một cái, lơ đễnh chuyển hướng đề tài câu chuyện. Cô quả thực không có hứng thú mấy với cái nơi chỉ có bụi bặm và những quyển sách giấy vàng khè đó.

"Cậu có hứng thú với thứ đó? Mình còn tưởng cậu sẽ là người đầu tiên cười nhạo khi nghe thấy thứ nhảm nhí đó chứ?"

Mike hơi cười nhạo lên tiếng. Mấy hôm gần đây, anh chàng lại đang hục hặc với Jessica về việc chọn lễ phục cho buổi dạ vũ. Mỗi lần nghe Jessica than thở về mớ chuyện cãi vã vô bổ giữa hai người, Sarah lại không nén được thở dài. Cô thật không hiểu tại sao hai người này lại quan trọng hoá vấn đề lên như vậy. Còn nửa năm nữa mới đến lúc diễn ra buổi dạ vũ cuối năm. Nửa năm, nửa năm lận đó!

Đang trong thời kỳ chiến trăng căng thẳng, Jessica tất nhiên sẽ không dễ dàng chịu thua Mike. Cô nàng cười cười, ngón tay vô thức nghịch nghịch mái tóc xù đáng yêu của mình.

"Mình tất nhiên là sẽ không có hứng thú với thứ vớ vẩn đó. Mình là có hứng thú với phản ứng của Sarah kìa."

"Phản ứng của mình?" Sarah kinh ngạc nhìn chằm chằm Jessica. Trong lòng thầm than, Jess, bồ không thể dùng mình như tấm chắn như thế được. Rất dã man, có biết hay không?

"Tụi mình đang đi La Push đó. Lỡ may đụng phải người sói yêu quý của bồ thì bồ làm gì bây giờ?"

Khoé mắt của Sarah hơi giật giật mấy cái, trong lòng lại giống như có một đàn quạ bay ngang qua. "Quác…quác…quác…", vắng lặng đìu hiu…

"Câu hỏi dạng "nếu" này cần phát huy sức tưởng tượng hết sức phong phú."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!