Cuối tuần mà chỉ vòng vo trong thị trấn thì thật sự rất buồn chán!
Jessica lười biếng ghé trên bàn ăn, lơ đãng lắc lắc hộp sữa dâu trong tay, ánh mắt đảo quanh chứng tỏ cô nàng đang nhàm chán cực độ.
"Cuối tuần có ai có kế hoạch gì không?"
Mike đang hăng hái kể về trận bóng rổ tối qua với Eric và Tyler không hiểu sao lại tạm dừng một chút, quay sang nhìn Jessica, thấy cô thực sự buồn chán mới kiên nhẫn đáp lại. Quan hệ giữa anh chàng này và Jessica rõ ràng đã trở nên tốt hơn sau khi chấp nhận lời mời dự vũ hội của cô nàng.
"Chiều thứ bảy có một trận bóng bầu dục, tụi mình sẽ đến nhà Tyler xem."
Không đợi Jessica trả lời, Angela đã bất mãn liếc "bộ ba nhàm chán" – cái tên này là do Sarah đặt cho bà người Mike, Eric và Tyler từ sau đợt bệnh lần trước – một cái, bĩu môi.
"Các cậu chỉ được có thế."
"Angela, cậu nói vậy là có ý gì?" Eric sừng sổ đốp lại, trong giọng nói cũng ẩn chứa một chút tức giận. Mấy ngày qua Eric vẫn bị vây trong trạng thái táo bạo như vậy, nhất là đối với Angela. Nghe nói hình như anh chàng ngỏ ý muốn được Isabella mời cùng dự vũ hội nhưng cô nàng đã từ chối. Quả thực là một đứa nhóc si tình đáng thương!
"Thì chính là ý đó!" Angela cũng không chịu thua kém ngẩng đầu cãi. Ánh mắt hung dự nhìn chằm chằm Eric như muốn lột da cậu chàng. Hàm ý trách móc trong đó, ai nhìn qua cũng có thể dễ dàng hiểu được. Cậu dám hung dữ với mình? Dám sao?
Eric nhìn thấy ánh mắt của Angela, lửa giận trong lòng hừng hực dâng lên, có xấu hổ cũng có quẫn bách. Dù là ai, bị thanh mai trúc mã đem việc xấu của mình ra chế giễu cũng không có thể bình tĩnh được. Eric nóng nảy đứng dậy vỗ mạnh xuống bàn khiến mọi người đang nói chuyện xôn xao cũng đột nhiên yên tĩnh lại nhìn về phía anh chàng.
"Ánh mắt của cậu là có ý gì? Không phải chỉ bị từ chối một lần thôi sao? Có gì đáng xấu hổ!!!"
Nói xong, Eric mới nhận ra lời nói của mình hoàn toàn không ổn chút nào. Cả khuôn mặt ngây ngô cũng bỗng chốc đỏ bừng, phối hợp với mái tóc đen lãng tử hơi dài lại càng khiến cho cậu chàng trở nên trẻ con và đáng yêu. Không khí trên bàn ăn đang rộn rã cũng trở nên im lặng cực kỳ càng khiến Eric càng cảm thấy xấu hổ. Lúc này, ngồi xuống cũng không phải mà nói tiếp thì lại càng xấu hổ, Eric lúng túng giữ nguyên tư thế đập bàn như bị đóng đinh tại chỗ lại càng khiến khung cảnh trở nên buồn cười.
"Phốc." Một tiếng buột miệng cười cố nén lập tức phá tan bầu không khí cứng ngắc khiến cho mọi người như giật mình tỉnh dậy và bắt đầu ôm bụng cười vang.
Eric càng thẹn, giận dữ trừng trừng nhìn kẻ cầm đầu. Thế nhưng kẻ đầu sỏ lại làm như không cảm nhận được ánh mắt hung hăng của cậu chàng, một tay che miệng, một tay đỡ vai Jessica cười điên dại. Eric còn có thể tinh mắt nhìn thấy khoé mắt đẹp đẽ của cô nàng này còn vương vài giọt nước mắt.
"Sarah!!!"
"Được rồi, được rồi." Sarah xua xua tay, khuôn mặt cố lấy lại vẻ nghiệm túc chân thành nhìn Eric giải thích. "Angela cũng không có ý gì, là cậu nhạy cảm quá thôi, Eric. Thật ra…bị từ chối cũng là chuyện bình thường thôi. Ai mà chưa từng bị từ chối. Đừng vội nhảy cẫng lên như mèo bị dẫm phải đuôi như thế."
"Cậu, cậu, cậu…" Eric đỏ bừng mặt, giận dữ chỉ tay vào Sarah không nói thêm được tiếng nào.
Angela không đành lòng nhìn bộ dạng mất mặt của Eric, lúc này mới ra mặt giải vây cho cậu chàng.
"Được rồi, Sarah, bồ không nên chọc cậu ấy. Eric là đứa nhỏ hiền lành…", làm sao đấu lại kẻ gian xảo như bồ? Nhưng mà, Angela cũng không nói tiếp nửa câu sau khỏi miệng. Thề có Chúa! Cô nàng chỉ muốn giúp Eric một chút, nhưng cũng không hề muốn thu hút sự quan tâm "độc đáo" của Sarah!
"Cậu mới là đứa nhỏ hiền lành, cả nhà cậu mới là đứa nhỏ hiền lành!" Đứa nhỏ trong sáng Eric vẫn chưa thông minh ra mà lại bi phẫn tru lên, đổi lại là một tràng cười nghiêng ngả từ phía mọi người.
Angela dở khóc dở cười nhìn Eric, vô tình hỏi lại, triệt để khiến cho đứa bé bất hạnh Eric triệt để ngồi úp sấp xuống mặt bàn "tự kiểm điểm".
"Cậu là đang khen mình?"
"Ôi…ha ha ha…Đúng vậy, đúng vậy." Sarah vừa cười vừa gật đầu lia lịa phụ hoạ. "Eric thực sự đánh giá rất cao con người của bồ đó."
Lần này đến lượt Angela lúng túng. Cả khuôn mặt cô trở nên đỏ lựng như trái táo, hơi cúi đầu. Mặc dù biết Sarah chỉ vô tâm nói đùa nhưng Angela cũng không thể ngăn được trái tim mình đập nhanh vài nhịp.
Jessica bị Sarah nghiêng ngửa đè nặng cũng tinh ý nhận thấy Angela đang xấu hổ. Cô nàng hơi liếc con bé tính cách ác liệt đang nhưng một con rắn không xương dựa cả người vào mình, khẽ mỉm cười. Cũng không thể để con nhóc này tiếp tục đắc chí ăn hiếp bạn bè được, nghĩ vậy, Jessica thong thả chuyển chủ đề.
"Sarah, đừng có cười nha! Bồ đánh lạc hướng giỏi lắm nhưng không qua mắt được mình đâu. Chỉ có mình bồ là chưa có tin tức gì về bạn cặp trong vũ hội cuối năm thôi. Đừng cố giấu giếm nha!"
Nghe đến thông tin thú vị, mọi người ngồi gần đó cũng vô thức "vểnh" tai lên nghe, sợ bỏ sót tin tức nóng trong ngày. Nhưng, thật đáng tiếc, Sarah chỉ nhún vai, vô tội nhìn mọi người.
"Mình chưa nhận được lời ngỏ nào hết."
"Không thể nào!" Lauren, một cô gái tóc vàng thỉnh thoảng cặp kè với Jessica kinh ngạc thốt lên. Và dĩ nhiên, đây cũng là tiếng nói chung của toàn bộ nữ sinh khi nghe được câu nói của Sarah vừa nãy.
Trong khi đó, hầu hết nam sinh ngồi gần khu vực đó, kể cả "bộ ba nhàm chán" lại không tự giác hơi cúi đầu, không kể Eric vì cậu chàng vốn đã rã rời úp mặt trên bàn rồi. Chúa ở trên cao! Không phải bọn họ không muốn ngỏ lời với thiên thần, mà là tên ác ma mặt lạnh kia canh giữ quá kỹ!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!