Edward biến mất.
Kể từ sau cuộc gặp gỡ với Bella tại bệnh viện, Edward lại chơi trò mất tích quen thuộc của mình trong suốt ba ngày liên tục. Hành động này trùng hợp đến mức, nó đã gần như khiến Bella nghĩ rằng anh chàng này đang cảm thấy chột dạ và trốn tránh cô. Và tất nhiên, suy nghĩ đó chỉ là "gần như" mà thôi. Ngày thứ tư, Edward lại thoải mái xuất hiện trong tầm mắt của học sinh trung học Forks, bản mặt đẹp trai vẫn lạnh như băng không chút biểu tình.
Thành viên nhà Cullen thích mất tích vài ngày, học sinh Forks ai cũng biết. Bản mặt "thối" của Edward, mọi người cũng đã miễn dịch. Cơ bản là chẳng có ai để ý đến sự xuất hiện của anh chàng sau vài ngày trốn học cả. Và hiển nhiên, cũng không mấy người nhận ra sự thay đổi của Edward, ngoại trừ Sarah và Bella. Người trước là bởi vì quá mức quen thuộc và thấu hiểu anh, mà người sau là vì luôn luôn chú ý nên mới mơ hồ phát giác.
Tất nhiên, bên cạnh đó cũng có những việc vô cùng rõ ràng mà mọi người cũng dần dần nhận ra. Những ngày tiếp theo, trong trường đã bắt đầu râm ran xuất hiện những lời đồn. Edward và Sarah chia tay. Cặp đôi hoàn mỹ của trung học Forks thế mà lại tan rã trong im lặng! Thật sự là một "quả bom tấn" vô cùng bất ngờ. Ai ai cũng suy đoán về nguyên nhân đổ vỡ của cặp đôi lý tưởng này. Là bên cạnh Sarah đột nhiên xuất hiện một vị hôn phu là hoàng tử của một tiểu quốc giàu có ngoài Thái Bình Dương?
Hay là trái tim của Edward bất ngờ bị một vị nữ hoàng nhạc pop nào tại New York câu mất trong mấy ngày mất tích?…
Được rồi, những điều trên hiển nhiên là tin đồn nhảm do mấy kẻ rỗi hơi tung ra trên trang web của cộng đồng học sinh trung học Forks. Nhưng, quan hệ giữa Sarah và Edward đột ngột rơi vào trạng thái đóng băng lại là một sự thực khiến cho ai ai cũng cảm thấy tiếc nuối. Dĩ nhiên là bên cạnh đó cũng có không thiếu những tiếng hoan hô mừng thầm của cả hai phái nam sinh và nữ sinh trong trường.
Vương tử và thiên thần của trường học đều đồng loạt trở thành những "người độc thân vui vẻ", lại đúng vào thời điểm dạ vũ cuối năm đang được rốt ráo chuẩn bị; một cơ hội tuyệt vời bày ra trước mắt như vậy, trái tim mùa xuân của phần lớn nam nữ thanh niên trung học Forks làm sao có thể không rục rịch cho được?
Tạm thời không bàn đến bầu không khí hừng hực nhiệt tình của phần lớn học sinh trong trường. Những nhân vật chính trong câu chuyện của chúng ta dường như vẫn còn đang bị vây trong vô số những rắc rối phiền nhiễu của bản thân mà chẳng thể bị lây nhiễm bởi tâm tình chung của mọi người xung quanh.
Bella những ngày gần đây vẫn luôn thấp thỏm và lo âu. Tâm trí cô thậm chí chẳng có một chút chỗ trống bé nhỏ nào dư ra dành cho buổi dạ vũ sắp tới. Lúc đầu là cảm giác hơi chút chột dạ vì lời uy hiếp vô tình ở bệnh viện, sau đó lại là cảm giác tò mò và hiếu kỳ mãnh liệt. Bella biết rõ tâm trạng của Edward lúc này tuyệt đối không hề giống bình thường và loại tâm trạng này có lẽ liên quan đến bí mật ngày đó của anh ta.
Cho dù Edward không thể hiện rõ ràng bản thân muốn trốn tránh cô, cử chỉ của anh ta cũng trở nên lạnh lùng rất nhiều, tựa như trực tiếp xem cô trở thành một kẻ vô hình vậy. Bị đối xử lạnh lùng, trong lòng Bella cũng đôi chút cảm thấy mất mát. Sự phản cảm với Edward đã có sẵn từ những ngày đầu nhập học chỉ có gia tăng mà không hề giảm bớt. Thế nhưng tầm mắt của cô lại không tự giác mà di chuyển theo bóng dáng của Edward.
Dù trong lớp sinh học hay tại phòng ăn tập thể, Bella thỉnh thoảng lại không kềm lòng được mà kín đáo dõi theo chàng trai điển trai mà lạnh lùng đó. Cô nhìn anh, trong đầu luôn tự hỏi: rốt cuộc bí mật của chàng trai thần bí này là gì? Tại sao thái độ của anh lại luôn vừa như bình thường lại vừa khác thường đến thế? Thời gian Edward chiếm cứ đầu óc của cô ngày một kéo dài.
Bella bất giác quan tâm đến từng cử chỉ và điệu bộ của anh, quan tâm đến hành động của anh và cả những thành viên nhà Cullen bên anh. Càng quan sát, cô càng cảm thấy họ kỳ lạ và bí ẩn. Không thể phủ nhận, trên đời này không có một kiểu đàn ông nào quyến rũ hơn những anh chàng đẹp trai thần bí. Bella không tự chủ bị con người Edward vô tình hấp dẫn.
Đôi lúc khi Bella đang ngẩn người tìm tòi Edward, ánh mắt anh sẽ tình cờ bắt gặp tầm nhìn chăm chú của cô. Những khoảnh khắc như vậy, Edward vẫn như bình thường, không hề có bất cứ biểu tình dư thừa nào mà tự nhiên lạnh lùng quay đầu đi tiếp tục làm việc riêng của mình. Trong khi đó, Bella lại vô thức cảm thấy bối rối và lúng túng. Cô vội vàng chuyển mắt qua nơi khác vờ như không thấy trong khi hai vành tai giấu sau mái tóc lại vô thức nóng lên.
Sự ngượng ngùng và thẹn thùng của một cô gái mới lớn khiến Bella vô tình bỏ qua vẻ lạnh lùng và vô cảm trong ánh mắt của Edward mỗi khi bắt gặp cái nhìn của cô. Giống như hai dòng hải lưu hoàn toàn đối nghịch với nhau, một bên vẫn đang dần dần ấm lên, còn một bên thì vẫn lạnh lẽo trơ lì.
Tình cảm đơn phương của Bella có lẽ sẽ vẫn cứ mãi tiếp tục bế tắc nếu như không có một dịp tình cờ sau đó. Lớp sinh học tổ chức một chuyến ngoại khoá đến nhà kính.
Sống tại một nơi hoang vu như Forks, bước ra khỏi nhà là có thể dễ dàng thấy những dãy rừng bát ngát nối tiếp nhau trải dài đến vô tận – ẩm ướt và thâm trầm, cây cối trong nhà kính dường như chẳng thể gây nên quá nhiều lòng hiếu kỳ cho học sinh trong lớp. Có lẽ là nên loại trừ loại phân bón dạng nước kinh khủng mà Eric và Tyler đang hăng hái hứng lấy dưới sự hướng dẫn của thầy Banner phía xa xa kia.
Bella lơ đãng nhìn ngó những hàng cây non xanh mướt hai bên, bên tai tự động bỏ qua tiếng cười giỡn thô lỗ của hai câu chàng và tiếng xì xầm nói chuyện riêng của các học sinh khác trong lớp.
Và rồi chân cô bất chợt vấp phải một thứ gì đó và cả thân người nhào đến phía trước. Khi Bella nhắm mắt đón chờ nỗi đau đớn của cú ngã dập mặt thì một bàn tay lạnh lẽo và cứng rắn nhanh nhẹn đỡ lấy cô. Cảm giác lạnh lẽo mơ hồ vô tình truyền đến từ nơi tiếp xúc của hai làn da biến mất rất nhanh chóng ngay khi thân hình cô vừa giữ lại được cảm giác thăng bằng. Bella hơi cảm kích ngước đầu cảm ơn anh cao to đứng bên cạnh đã cứu bản thân khỏi kết cục "huỷ dung" thê thảm.
Thế nhưng thật ngoài dự liệu, kẻ đã nhanh nhẹn cứu cô không phải là ai xa lạ mà lại là anh chàng mặt lạnh Edward. Bella hơi bối rối. Cô thậm chí chẳng cẳm giác được anh chàng này đã bên cạnh mình từ lúc nào.
"Cảm ơn." Bella nhỏ giọng nói.
"Không có gì."
Âm thanh lạnh nhạt muôn thuở của Edward vang lên từ trên đỉnh đầu. Không cần ngước mắt lên, Bella cũng có thể dễ dàng tưởng tượng được bản mặt đẹp trai nhưng khuyết thiếu biểu cảm của anh chàng. Bella hơi bĩu môi, thầm rủa chính mình đã vụng về lại còn nhút nhát. Cô hít sâu một hơi lấy lại tinh thần, ngẩng đầu, tỏ ra thật tự nhiên muốn bắt chuyện với anh ta.
"Động tác của anh thành thục quá nhỉ? Bình thường hay gặp phải tình huống như thế này sao?"
Lời nói vừa thốt ra khỏi miệng, Bella lại muốn tự đập đầu vào gối chết quách cho rồi. Đây là cách bắt chuyện kiểu gì? Thật ngu ngốc mà!
Quả nhiên, nghe thấy vậy, khuôn mặt đóng băng của Edward không tự giác trở nên nhu hoà hơn hẳn. Khoé miệng nhếch lên một độ cong không mấy rõ ràng nhưng trong ánh mắt sâu thẳm lại ánh lên đôi chút cưng chiều.
"Phải. Bên cạnh tôi cũng có một nhóc con luôn vụng về như vậy."
Nhìn vẻ ấm áp lơ đãng toát ra từ trên người chàng trai đứng bên cạnh, trong đầu Bella chợt tự động nhảy ra hình ảnh hài hoà của vương tử và công chúa nhìn thấy tại phòng ăn tập thể trong lần đầu tiên nhìn thấy Edward. Trong lòng cô giống như có một thứ gì đó đè nén lại, nặng trĩu. Không được! Bella âm thầm lắc đầu. Bọn họ hai người chẳng có gì cả. Edward hay Sarah đều chưa hề đứng ra công khai thừa nhận quan hệ giữa bọn họ.
Bản thân cô còn có cơ hội, không phải sao?
"Tôi…"
Khi Bella ấp úng muốn nói thêm gì đó thì một giọng nói trong trẻo sôi nổi vang lên từ phía sau lưng, khiến cho mọi lời chưa kịp nói ra của cô đều chỉ vòng vo tại đầu lưỡi rồi lại nuốt ngược vào trong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!