Chương 34: Cuộc Trò Chuyện Giữa Những Cô Gái (P.a)

Edward không biết, người mà anh vẫn luôn tâm niệm lúc này đang ngồi cách đó chỉ mấy bước chân, trong phòng của bác sĩ Carlisle Cullen.

Sarah không thích bệnh viện; không thích mùi thuốc khử trùng sặc mũi của nó; không thích màu trắng lạnh lẽo bao quanh nơi đây và nhất là không thích bầu không khí nặng nề, luôn bị đẻ nén bởi sự sống và cái chết vẫn cứ luôn luẩn quẩn khắp mọi nơi. Cho dù căn phòng nơi cô đang ngồi là phòng làm việc riêng của bác sĩ Cullen, cánh cửa khép kín phía bên ngoài cũng vẫn không ngăn được loại không khí với những tình cảm hỗn tạp tác động lên linh hồn vốn nhạy cảm và yếu ớt đã trải qua một lần sống lại.

Đau đớn, sợ hãi, tuyệt vọng…và hy vọng; những mâu thuẫn đó khiến Sarah trở nên nôn nóng và bất an. Cô chỉ muốn đứng bật dậy, mặc kệ tất cả và trở về ngôi nhà quen thuộc của mình ẩn núp sâu trong rừng rậm.

Đúng lúc này, tiếng bật cửa rất khẽ vang lên, một bóng người cao lớn mặc áo blouse trắng bước vào, là Carlisle. Theo sau ông còn có cô gái tóc vàng cáu kỉnh mà xinh đẹp, Rosalie. Sự xuất hiện của cô tại nơi này khiến Sarah mở to mắt ngạc nhiên. Đồng thời, Carlisle và Rose cũng không nén nổi sự kinh ngạc khi nhìn thấy ba người, Sarah, Alice và Jasper xuất hiện tại đây.

Carlisle vội vã tiến đến và đặt hồ sơ trên tay lên bàn làm việc. Ông nghiêng người hỏi.

"Sao các con lại đến đây? Là vì chuyện của Edward?"

Nhìn bộ hồ sơ mỏng dính vừa được đặt lên bàn, Sarah nhẹ nhàng hỏi. Cô cũng không để ý việc làm lơ câu hỏi của Carlisle là một hành động bất lịch sự, một lỗi giao tiếp sơ đẳng mà bình thường, một Sarah được giáo dục đầy đủ bởi nền giáo dục tinh anh của tầng lớp quý tộc cổ sẽ không cho phép mình phạm phải.

"Là bệnh án của Isabella? Carlisle, cô ta có sao không?"

Carlisle ôn hoà nhìn Sarah. Ông đối xử với cô vẫn luôn rất nhẹ nhàng, đôi lúc lại hơi cưng chiều hệt như đối xử với con gái ruột của mình vậy. Biết làm sao được, đối với Esme, Sarah chính là một "món quà" bất ngờ từ Thượng đế bù đắp cho tiếc nuối cả đời của bà. Hơn thế nữa, đứa nhỏ Sarah này cũng rất dễ dàng khiến người khác lo lắng. Là một bác sĩ, dù không đi theo chuyên ngành tâm lý, Carlisle vẫn có đủ nhạy cảm để nhận ra, Sarah Stuart không hề "bình thường" như cách đứa bé này thể hiện ra bên ngoài.

"Con cũng biết? Isabella, con bé ấy không sao." Carlisle hơi nhoẻn miệng cười khổ khi nhớ lại nỗi nghi ngờ ông nhìn thấy trong mắt Bella khi cô ta nhắc đến hành động "vĩ đại" của Edward nhà mình. "Chỉ là, con bé hơi bướng bỉnh. Nghỉ ngơi một chút sẽ bình tĩnh hơn."

Sarah hơi cười cười, trên mặt cũng không biểu hiện một chút tình cảm lo lắng nào.

"Lúc đó con đứng ở phía bên ngoài nhìn thấy. Vụ tai nạn quả thực khủng khiếp."

"Không có ai bị thương nặng là tốt rồi."

"Đúng vậy." Sarah gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với ý kiến của Carlisle.

Alice cau mày nhìn Sarah vẫn giống như bình thường ngồi nói chuyện phiếm với Carlisle mà không quan tâm đến những vết thương trên người mình. Loại thái độ vô trách nhiệm đối với bản thân này của Sarah khiến Alice cảm thấy vô cùng tức giận. Cô hơi kéo tay Sarah, trách cứ.

"Bạn vẫn còn tâm tình quan tâm đến người khác? Chuyện của Isabella chẳng liên quan gì đến bạn cả. Đừng mải lo chuyện bao đồng!" Rồi, cô quay sang nói với Carlisle. "Carlisle, người cũng đừng bị cô ấy đánh trống lảng. Người xem, trên người Sarah cũng chẳng lành lặn gì."

Carlisle nhẹ nhàng cười, biểu tình trên mặt vẫn ôn hoà.

"Vết thương trên mặt con bé được con băng bó rất khá. Sẽ không có chuyện gì đâu, đừng quá lo lắng. Một chút ta chuẩn bị cho con bé ít thuốc, đảm bảo sẽ không để lại sẹo."

"Cha! Con cũng không nói đến vết thương này." Alice nhăn mày. Cô vén mái tóc bạch kim mềm mượt của Sarah ra sau lưng, một tay nâng cằm của cô gái, để lộ ta một vết thâm tím ghê rợn hằn rõ hình một bàn tay trên chiếc cổ mảnh khảnh. "Cô ấy bị Edward bóp cổ, còn va đập mạnh vào tường."

Bị ép bược trưng vết thương của mình ra ngoài cho mọi người xem, Sarah hơi gượng gạo đẩy tay Alice ra và cúi đầu xuống để che đi vết thâm tím đó. Thế nhưng, động tác của Carlisle lại nhanh hơn hẳn. Ông cau mày, hạ thấp người, một tay giữ chặt cằm Sarah thật cẩn thận, mắt chăm chút xem xét vệt thâm trên cổ cô.

"Sao lại để xảy ra chuyện này? Mọi người ở lại đây đi. Sarah, con theo ta đi kiểm tra một chút."

Carlisle ra lệnh khiến Sarah không thể không nghe theo. Cô im lặng cúi đầu bước nhanh theo bóng lưng ông ra khỏi văn phòng; chỉ để lại Alice, Jasper đối diện với Rose nghiêm mặt đứng khoanh tay dựa lưng vào một bên tường trong phòng.

"Chuyện gì thế này? Edward điên rồi sao? Isabella chưa hết phiền phức, nó còn có tâm tình đi tìm Sarah gây sự?" Giọng nói của Rose vẫn khô khan và lạnh lùng nhưng vẫn không thể che giấu sự bất mãn trong đó.

Alice mệt mỏi thả mình chìm sâu vào ghế sa

-lông. Cô hơi nhắm mắt, cố thả lỏng thần kinh căng thẳng từ sáng đến giờ.

"Em cũng không biết. Mọi chuyện cứ loạn hết cả lên. Sáng nay em đã thấy. Chuyện của Isabella với anh Edward sẽ chẳng kết thúc được ngay đâu. Họ sẽ còn dính líu với nhau dài dài. Chuyện quỷ gì đang diễn ra thế không biết? Anh Edward và Isabella sẽ ở bên nhau. Thật điên khùng!"

Rose kinh ngạc, mở to mắt nhìn Alice như nhìn một người ngoài hành tinh xuất hiện trong các loại phim giả tưởng Hollywood.

"Alice, đừng đùa. Chuyện đó làm sao có thể? Con nhỏ Isabella đó là ai cơ chứ? Làm sao nó lại có thể trở thành bạn đồng hành của Edward?…Em xem sai rồi."

"Em không nói đùa. Hình ảnh tiên tri rõ ràng là như thế. Chúng ta còn cùng nhau chúc phúc cho họ nữa cơ! Vậy nên em mới nói thật điên khùng."

"Không thể nào!" Rose quả quyết, trong giọng nói cũng đã ẩn chứa sự giận dữ và táo bạo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!