Chương 33: Bệnh Viện

Khi Bella được chuyển đến bệnh viện thì mọi chuyện đã loạn hết cả lên. Ngay cả bản thân Bella cũng cảm thấy đầu óc mình trở nên ngu ngốc và bất bình thường. Ngồi trên giường bệnh và hít thở thứ không khí tràn đầy mùi thuốc khử trùng nồng nặc khó chịu cùng tiếng lải nhải xin lỗi đầy phiền nhiễu của Tyler, vậy mà trước mắt cô vẫn không ngừng hiện lên khuôn mặt điển trai của gã trai tên Edward kia và tình cảnh vụ tai nạn lúc nãy.

Không đúng! Rõ ràng là chẳng có gì đúng đắn trong việc này cả. Làm sao Edward có thể xuất hiện trước mắt cô nhanh đến vậy? Loại sức mạnh kỳ dị khiến Edward có thể chặn cả một chiếc xe tải đang lao đến là từ đâu mà ra? Và rồi cái cách anh ta giận dữ thoát khỏi hiện trường trước khi mọi người đổ xô đến là như thế nào?…Trong đầu cô bị những câu hỏi đó nhồi nhét gần như tràn đầy. Những câu hỏi không có lời đáp ấy khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

Bella cứ như một con búp bê mặc cho y tá bận rộn với công việc xử lý các vết thương trên người cô còn bản thân thì lại ngẩn người với những suy nghĩ lung tung trong đầu. Tất nhiên, điều đó cũng không cản trở cơn đau âm ỉ từ sau gáy và khuỷu tay luôn nhắc nhở Bella một sự thật: Được rồi cô gái, cô đang bị thương và hãy ngưng hẳn sự tò mò ngu ngốc của cô đi.

Thân thể cô lẽ nào lại không quan trọng hơn một thằng cha điển trai xa lạ đáng ghét nào đó, cho dù thằng cha đó quả thực đã cứu mạng cô với cách thức kỳ lạ một chút?…Không phải chỉ kỳ lạ một chút, là rất rất rất kỳ lạ, được chứ?…Và rồi suy nghĩ của Bella lại quay vòng đến những câu hỏi về Edward lúc ban đầu cho đến khi y tác bôi thuốc vào vết bầm ở khuỷu tay cô.

Đau đớn. Tỉnh táo. Thắc mắc. Lại đau đớn…Quả thực là một vòng luẩn quẩn tuyệt vọng!

Thật may mắn là Charlie cũng không để Bella tiếp tục trò vớ vẩn này lâu. Tác phong nhanh nhẹn của một cảnh sát trưởng lâu năm khiến ông xuất hiện ở phòng cấp cứu bệnh viện thị trấn chỉ sau khi Bella được đưa đến vài phút.

Trên người vẫn mặc bộ đồng phục cảnh sát nghiêm chỉnh với khẩu súng chuyên dụng đeo bên hông, Charlie nhanh chóng tiến đến bên cạnh Bella đang mất hồn mất vía ngồi trên giường. Ánh mắt nghiêm túc cũng không che giấu sự lo lắng. Khi nhận được điện thoải từ giáo viên của trường, Charlie cảm thấy hô hấp của mình như ngừng lại một giây cho đến khi được thông báo Bella không có gì nguy hiểm và đã được đưa đến bệnh viện mới tiếp tục bình thường trở lại.

Trong lòng của ông lúc này quả thực chỉ có sợ hãi, lo lắng và tức giận. Vì vậy, khi đi ngang qua giường bệnh của Tyler, chủ nhân của chiếc xe tải đầu sỏ gây ra vụ tại nạn, Charlie cũng không kiềm chế nổi tính tình mà nạt cậu ta im miệng. Rõ ràng là cái loại âm thanh luôn lải nhải xin lỗi của Tyler không chỉ làm phiền đến một người nên khi cảnh sát trường Charlie nổi giận, không chỉ các y tá và bệnh nhân trong phòng cũng hướng ông nở một nụ cười biết ơn.

Dĩ nhiên, trong số người đó không thể loại trừ Bella. Quả thực, cô cũng đã bị loại phiền nhiễu dài dòng này của Tyler khiến cho phát điên nên mới nghĩ lung tung! Bella thầm nghĩ.

Thế nhưng, thoát được Tyler không có nghĩa là rắc rối của Bella đã kết thúc. Nhìn gương mặt khô cứng không biểu cảm của Charlie, Bella không tự giác nuốt khan vài ngụm nước miếng. Charlie dù sao cũng không phải là người dễ dàng cho qua chuyện. Và cái người vẫn thông qua ông để nắm giữ tình hình của Bella lúc này cũng là một rắc rối lớn đối với cô. Bella thầm thở dài trong lòng.

Cô hơi thẳng lưng chống lại ánh mắt nghiêm khắc của Charlie, nhỏ giọng.

"Char…à không, cha, con không sao."

"Con không sao? Con biết mình đang nói cái gì không? Con suýt chút nữa thì mất mạng!" Charlie không tự giác to tiếng. Đây là lần đầu tiên kể từ khi Bella trở về Forks, Charlie to tiếng với cô. Làm một người cha, Charlie không khỏi cảm thấy bản thân mình thật thất bại.

"Cha." Bella hơi cau mày. Cô cũng không có thói quen giải thích nhiều lời. "Con quả thực không sao."

Khi Bella định nói tiếp thì một bác sĩ cao lớn, điển trai trong chiếc blouse trắng chậm rãi tiến vào phòng bệnh. Trên mặt ông ta là nụ cười tự tin và thu hút khiến mái tóc bồng bềnh màu bạch kim trở nên rự rỡ hơn hẳn. Làm da trắng bệch không được tự nhiên nhưng cũng không mất đi mỹ cảm và quầng thâm dưới cặp mắt khiến đôi mắt màu mật ong của ông ta càng trở nên thâm thuý và hút hồn. Đây hẳn là một bác sĩ trẻ, nhìn ngoại hình của ông ta có lẽ còn chưa quá ba mươi lăm tuổi.

Nhìn thấy bác sĩ tiến vào, Charlie đang cau có cũng hơi nở nụ cười thân mật tiếp đón.

"Bác sĩ Cullen."

"Cảnh sát trưởng Charlie."

Bác sĩ Cullen hơi gật đầu chào hỏi và tiến thẳng đến chỗ Bella đang ngồi. Động tác thuần thục và tự nhiên kiểm tra các viết thương trên người Bella cũng như sự tỉnh táo của cô. Ngón tay của ông thon dài và xinh đẹp nhưng lại bị bao bọc bởi đôi găng tay khử trùng trắng muốt chuyên dụng không hề để lộ làn da ra bên ngoài. Trên vùng da mà bác sĩ đụng đến, Bella chỉ cảm thấy một chút cảm giác lành lạnh vô cảm của bao tay nên cũng không có chút bài xích nào.

Cô nghĩ, có lẽ bác sĩ đều cẩn thận giống vị bác sĩ Cullen này chăng?

Trong khi kiểm tra cho Bella, bác sĩ Cullen cũng tân mật hỏi thăm cô. Giọng nói trầm ấm mang hương vị riêng biệt của người đàn ông thành thục. Mặc dù cũng rất có sức háp dẫn nhưng lại hoàn toàn khác hẳn sự thu hút do âm thanh của anh chàng Edward kia mang lại.

"Cháu là Bella?"

"À…dạ, vâng." Bella hơi chần chừ trả lời. Đối mặt với người đàn ông điển trai như vậy, Bella thực không có thói quen.

"Ta nghĩ là cháu vẫn còn rất tỉnh táo đấy. Vết thương cũng chỉ là chút bầm tím ngoài da. Hình chụp X quang cũng rất tốt. Chỉ cần nghỉ ngơi một chút là được."

"Vâng." Bella rụt rè nhìn bác sĩ Cullen. Trong mắt không phải không cố tình tìm tòi. "Thật may. Là Edward đã cứu cháu."

"Edward?" Bác sĩ Cullen đang chăm chú nhìn vào hồ sơ của cô cũng không khỏi nhướn mày nghi hoặc.

"Là con anh?" Charlie đứng bên cạnh cũng ngạc nhiên nhìn bác sĩ Cullen. Rõ ràng là ông vẫn chưa biết tường tận mọi chuyện về vụ tai nạn, nhất là sự xuất hiện bất ngờ của Edward. Cũng phải thôi! Ngoài Bella ra còn ai có thể biết đến chuyện đó?

"Là anh ấy đã kéo cháu ra. Anh ấy, thực nhanh."

"Vậy sao." Nụ cười vẫn duy trì trên khuôn mặt điển trai của bác sĩ Cullen chợt trở nên cứng ngắc, gượng gạo. Ông ậm ờ vài tiếng cho qua chuyện, căn bản là không muốn đi sâu vào việc này. "Vậy thì cháu thật may mắn."

Nói rồi, bác sĩ Cullen cũng không ở lại lâu mà lịch sự chào tạm biệt Charlie rồi đi nhanh ra ngoài. Ngay cả một câu hỏi han với Tyler ngồi ở giường bên cũng không có. Hiển nhiên là lúc này ông cũng không thoải mái cho lắm dù đã cố gắng không biểu hiện ra bên ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!