Sarah chỉ cảm thấy thân thể của mình hơi nhoáng lên một chút, cảnh vật xung quanh đã trở thành một mảng màu sắc loang lổ. Những âm thanh ù ù trầm đục liên tiếp khe khẽ nổ vang bên tai giống như có những thùng thuốc nổ vô tình bị kích nổ gần đấy. Hô hấp cũng trở nên khó khăn, thậm chí là ngực cô bắt đầu cảm thấy tưng tức và đầu dần choáng váng vì thiếu oxi. Không khí không yên tĩnh như bình thường mà cuồng bạo đập vào thân thể cô khiến tất cả mọi nơi đều có cảm giác bỏng rát khó chịu.
Cánh tay cứng rắn ôm chặt lấy eo cô, vừa thô bạo lại vừa cẩn thận để không vô ý bẻ gãy cái eo nhỏ nhắn kia thể hiện rõ ràng tâm trạng mâu thuẫn của chủ nhân. Không cần đoán cũng biết, Edward đang mang Sarah di chuyển với vận tốc đích thực của một ma cà rồng mà không hề che giấu.
Sarah thậm chí không biết chính xác mọi việc đã xảy ra như thế nào. Tất cả mọi thứ vừa như chậm mà lại vừa như rất nhanh. Cảm xúc khắc sâu vào đầu óc nhưng lại chỉ diễn ra trong vòng thời gian một giọt khoảnh khắc.
Một giây trước, Sarah đang đứng đối mắt với Edward vừa cứu người nơi sân trường đông đúc. Một giây sau, Sarah đã cảm thấy cả thân thể mình yếu ớt như một con búp bê bằng vải bị người thô bạo xô lên một bức tường, cánh tay lạnh lẽo cứng rắn như thép giữa chặt lấy cổ họng cô khiến cô không thể thở được. Mà cũng đồng thời, chỉ trong khoảnh khắc đó, khi vai và gáy Sarah hung hăng đập mạnh lên tường, cô lại cảm giác được có hai lực lượng cũng cực mạnh khác ngăn cản hành động thô bạo kia lại.
Chỉ là, tuy nhờ vậy mà tránh khỏi số mệnh tan nát cùng với bức tường phía sau, Sarah vẫn như cũ không thể hít thở thông thuận. Cánh tay hung ác siết cổ cô vẫn chưa thu hồi lại lực đạo của chính mình.
Lúc này, bên tai Sarah thoáng nghe thấy được vài âm thanh mơ hồ quen thuộc. Quả thật, người vừa đúng lúc cứu mạng Sarah không ai khác ngoài Alice và Jasper vừa chạy đến kịp thời. Chỉ thấy hiện tại, Alice và Jasper mỗi người đều kìm giữ một bên vai của Edward, cố gắng ngăn cản hành động nhìn như điên cuồng của anh. Alice lo lắng gào lên với Edward.
"Edward! Anh điên rồi! Cô ấy là người bình thường."
Alice nóng nảy nhìn qua một bên là Edward thoạt nhìn vẫn không có ý định buông tha người, một bên là Sarah với khuôn mặt tái nhợt đang dần đang chuyển sang màu tím vì thiếu dưỡng khí. Không gian dần trở nên âm trầm và áp lực, ngoài tiếng la tuyệt vọng của Alice chỉ còn tiếng hô hấp nhợt nhạt đứt quãng của sarah đang trong tình trạng vô cùng nguy hiểm.
"Thả ra, Edward! Cô ấy sẽ chết mất! Sarah sẽ chết, anh có nghe hay không? Kẻ điên này!!!"
Đi kèm với câu nói là một cái tát như trời giáng vào mặt Edward. Giống như thật sự bị đánh tỉnh, khi này Edward mới buông tay, thả Sarah ra.
Mất đi lực chống đỡ, Sarah từ từ trượt xuống ngồi xổm dưới góc tường, hai tay ôm cổ liều mạng ho khan. Đôi mắt đẹp cũng không tự chủ tuôn ra nước mắt sinh lý. Cô chỉ cảm thấy khí lực của cả người như bị rút sạch, trong đầu trống rỗng, chỉ còn hành động bản năng cố gắng hít thở không khí đang tự do tràn vào mũi. Alice lúc này cũng không bận tâm đi quản Edward.
Cô trao đổi với Jasper một ánh mắt khiến anh coi chừng, phòng ngừa Edward lên cơn động kinh giống ban nãy còn mình thì ngồi xuống bên cạnh Sarah. Cô nhẹ nhàng vỗ lưng khiến cô bạn hô hấp thông thuận hơn rồi chậm rãi đứng dậy. Cuối cùng còn cẩn thận nghiêng mình che đi phía trước của Sarah, chọn vị trí thuận lợi nhất để bảo vệ cô.
Trong khi đó, tình trạng của Edward cũng không khá hơn được bao nhiêu. Sau khi dừng hành động điên cuồng muốn bóp chết Sarah, Edward vẫn không nói một tiếng nào. Một bàn tay cơ hồ che đi một nửa khuôn mặt, bàn tay còn lại thì siết chặt thành quyền; cả hai đều không thể ức chế run rẩy. Cảm xúc bây giờ của anh vô cùng phức tạp, cũng vô cùng mâu thuẫn. Nó khiến Edward cả người đều không thoải mái.
Từ sâu trong thâm tâm vô thanh trào lên một loại tình cảm bạo ngược muốn phá huỷ hết thảy mọi thứ, kể cả người con gái trước mặt. Cho đến khi mọi người nghĩ rằng Edward sẽ cứ thế đứng yên cho đến khi mọi việc kết thúc, anh lại khàn khàn lên tiếng, ánh mắt đen thẳm như hai hắc động sâu hun hút không với tới được đáy.
"Cô là ai? Không, không phải…Cô là cái gì?"
"Edward…" Alice bất mãn lên tiếng muốn ngăn cản loại câu hỏi vô nghĩa này lại nhưng Sarah đã ngăn cản cô lại.
Sarah đứng thẳng người, cố né cảm giác không khoẻ sau khoảng thời gian bị ngạt thở. Ánh mắt xanh êm đềm như đại dương bình tĩnh đối mặt với Edward, tình cảm không hề dao động.
"Tôi là Sarah Catherine. Stuart, là một con người."
Nghe được câu trả lời ngoài ý muốn, không hề giả dối mà hoàn toàn trùng khớp với suy nghĩ trong đầu Sarah, Edward kinh ngạc ngước lên nhìn cô. Khuôn mặt cứng rắn điển trai không thể hiện ra bất cứ tình cảm nào khác, ngoại trừ kinh ngạc vẫn chỉ là kinh ngạc. Nhưng câu nói tiếp theo lại khiến cả ba ma cà rồng hiện diện ở đó king động, sáu đôi mắt đều nhìn chằm chằm Sarah không hề chớp lấy một cái.
"Nhưng mà, tôi biết được mọi người, những Cullen là cái gì. Thậm chí, ngay cả năng lực của mỗi người trong các người."
"Vậy cô nói thử xem chúng tôi là cái gì?" Edward cười lạnh. Anh tự nói với bản thân, ngay từ khi nhìn thấy những hình ảnh kia anh chẳng phải đã biết rồi hay sao? Như vậy, cái cảm giác mất mát và thất vọng hiện giờ là cái gì? Thật đáng buồn, Edward a Edward, mày mới ngu ngốc làm sao!
"Anh muốn tôi phải nói rõ ràng ra sao?" Sarah chậm rãi hỏi lại.
Cô không muốn nói dối, nhất là với Edward. Có rất nhiều việc, dùng một lời nói dối là không bao giờ có thể đủ. Dối trá sẽ tạo thành dối trá. Thương tổn rồi sẽ nối tiếp thương tổn. Đến một lúc nào đó, ngay cả bản thân người nói dối cũng không còn sức lực để mà hối hận những việc đã qua. Tất cả mọi việc đều trở nên thật đáng buồn cũng thật đáng cười. Thế nhưng, trên Thế giới này, có rất nhiều việc cần phải được che giấu. Không phải không có người nguyện ý muốn nghe.
Mà là, sự thật tuyệt đối không thể bị tiết lộ bởi vì thương tổn mà nó đem đến, so với hàng trăm hàng ngàn lời nói dối, còn thảm trọng hơn rất nhiều.
Thế nhưng, thật đáng tiếc, Edward trong giờ phút này cũng không có tâm tình lý giải những phức tạp trong lòng Sarah. Anh hoàn toàn từ chối đọc mọi suy nghĩ của những người xung quanh. Anh muốn dùng đôi tai của mình, chân chân thật thật nghe được, bất kể là nói dối vẫn là nói thật.
Edward hơi giương giọng, phóng túng cười to. Trong giọng cười lại không mang theo bất cứ sắc thái vui sướng nào, chỉ có khô khốc và cay nhiệt, thậm chí dẫn theo một chút mỉa mai nhạo báng.
"Nói đi. Vì cái gì không muốn? Cô nói xem, nói xem chúng tôi là cái gì? Nói xem trí thông minh vĩ đại của cô phát hiện ra cái điều không tưởng khủng khiếp nay từ bao giờ?"
"Edward, đừng như vậy."
"Nói!"
Nói!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!