Chương 30: Tiếp Xúc (P.a)

Lớp sinh học là lớp học đầu tiên của Bella trong ngày thứ hai và cũng là lớp học duy nhất vẫn khiến Bella cảm thấy không thoải mái và ngột ngạt khi tham dự. Nguyên nhân đầu tiên không thể không kể đến chính là thầy Banner. Không phải Bella nghĩ thầy Banner không tốt. Trái lại, thầy là người rất nhiệt tình…ừm, phải là hơi quá nhiệt tình; và đối với Bella thì loại nhiệt tình chiếu cố thế này hiển nhiên không hề dễ tiêu thụ một chút nào.

Nhất là mấy loại giải thưởng kỳ dị mà thầy ấy đề xướng trong mỗi tiết thực hành, quả thực không có loại nào có hình dạng dễ nhìn.

Nguyên nhân thứ hai chính là cái kẻ đáng ghét tên Edward Cullen kia. Mỗi khi nghĩ đến gã, Bella lại thấy trong lòng mình dâng lên một loại tức giận, khó chịu và áy náy kì lạ. Gã ta đã biến mất tròn vẹn một tuần lễ, kể từ cái lần gặp mặt đầu tiên không mấy vui vẻ kia – hừ, tất nhiên là không thể vui vẻ nổi, cả một câu chào hỏi cũng không có. Mặc cho bốn thành viên còn lại của nhà Cullen vẫn xuất hiện đều đều trong phòng ăn, Edward Cullen vẫn không hề xuất hiện một lần nào.

Điều đó khiến Bella kỳ quái cảm thấy bản thân chính là nguyên nhân khiến gã ta bỏ học. Trong đầu bất ngờ xuất hiện loại suy nghĩ không thể lý giải này khiến Bella đôi lúc hay cười nhạo chính mình, cảm thấy bản thân dường như rất tự cao. Một kẻ mới đến mờ nhạt như cô làm sao có thể tạo thành ảnh hưởng lớn đến thế với một gã trai xa lạ cơ chứ? Quả thật là một chuyện đáng cười! Thế nhưng, biết là biết như vậy nhưng Bella cũng không đuổi cảm giác tội lỗi lạ lùng kia ra khỏi đầu, nhất là mỗi khi nhìn vào chỗ trống bên cạnh mình.

Bởi vì thế cho nên mỗi khi bước vào lớp sinh học, Bella luôn ở trong trạng thái bất an. Một nửa mong muốn nhìn thấy thân ảnh của Edward xuất hiện trong lớp chứng minh quan điểm của bản thân là sai lầm rồi, chút nôn nóng và hồi hộp. Một nửa lại không hề mong đợi sự hiện diện của gã trai ấy mang theo một chút sợ hãi và lúng túng.

Hôm nay, khi cô vào lớp, chỗ ngồi của Edward như thường lệ vẫn còn trống. Trái tim đang đập bang bang trong lồng ngực Bella chợt thả lỏng nhẹ nhõm nhưng cũng đồng thời dâng lên một chút mất mát không nói nên lời. Cô cúi đầu xách cặp tiến đến chỗ ngồi.

Lúc này cách giờ vào học vẫn còn một khoảng thời gian, ngoài trời cơn mưa tuyết vẫn dai dẳng và buồn chán. Có rất nhiều học sinh vẫn luyến tiếc không chịu vào lớp. Với bọn họ, trong thời tiết thế này thì còn gì có thể thú vị hơn những trận chiến ném tuyết sôi nổi, lớp học nhàm chán trong phòng hiển nhiên lại càng không thể so sánh. Bella nhìn vọng ra ngoài sân thông qua dãy cửa sở bằng kính bên hông lớp học, ngay sát chỗ ngồi của mình.

Nhìn từng tốp học sinh hăng hái nắm từng quả cầu tuyết nắm vào nhau. Cô bất giác rùng mình, suy tính có lẽ lúc hết tiết nên mang theo một cái bìa cứng phòng bị. Có trời mới biết cô có xui xẻo vô duyên vô cớ hứng phải một quả cầu tuyết bay lạc hay không, nhất là bên trong nhóm còn có hai phần tử vô cùng nhiệt tình là Mike và Jessica. Vâng, cô nàng Jessica này chẳng bao giờ phản đối mấy cái "ý tưởng vĩ đại" của Mike cả, cho dù đó có phải là một trận đại chiến ném bóng tuyết vô cùng không hay ho đi chăng nữa. Bella hơi bĩu môi nghĩ thầm.

Người dân Forks thích tuyết, bạn học bây giờ của cô cũng thích tuyết nhưng Bella thì không. Tuyết so với mưa thì khô ráo hơn nhiều. Đúng vậy, chẳng ai phủ nhận điều đó cả! Trước khi chúng tan ra trong vớ và quần áo của chúng ta thì đúng vậy. Chẳng ai muốn khô ráo ấm áp ra khỏi nhà để rồi mang một thân ẩm ướt lạnh lẽo đi về cả. Được rồi, Bella chán nản lắc đầu, rất nhiều người thích như thế. Nhưng Bella cô không phải. Cô ghét những thứ ẩm ướt và lạnh lẽo.

Thật vừa hay, tuyết đáp ứng cả hai điều kiện trên. Tuyệt vời! Càng nghĩ Bella càng kiên định với ý tưởng trốn về nhà trước chứ không hội họp với nhóm Jessica ở bãi đỗ xe sau buổi học.

Trong đầu suy nghĩ miên man, Bella hơi hạ mắt, tay cầm bút chì vẽ nghệch ngoạc mấy hình vẽ trừu tượng không ý nghĩa vào vở của mình. Bên tai cô vẫn còn văng vẳng ma âm xuyên não của Eric trước khi bước vào lớp. Anh chàng có vẻ rất háo hức mong chờ buổi prom sắp đến. Lại thêm một trò mà Bella không tiêu hoá nổi. Cô thừa nhận bản thân thích âm nhạc, Mozart và Chopin cũng không thể làm khó cô. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô cũng yêu thích mấy trò nhảy nhót!

Hoá trang, khiêu vũ, một buổi tối hẹn hò lãng mạn ngay trong vườn trường…hay thật! Bella cảm thấy bản thân thật không thể thích ứng với loại hoạt động mang tính vận động cao và cần nhiều kỹ xảo như thế. Nội một chuyện tìm một gã trai nào đó cùng đi chung đến buổi prom đã là một công trình vĩ đại mà Bella chẳng thể tưởng tượng đến. Những thứ như vậy vẫn là nhường cho người khác đến tận hưởng đi thôi.

"Xin chào."

Một giọng nam trầm thấp và quyến rũ vang lên bên cạnh khiến Bella đang tuỳ tiện dùng bút vẽ vẽ vào trang vở chợt giật mình tỉnh khỏi những suy nghĩ miên man nãy giờ. Theo quán tính, Bella hơi ngước đầu lên, dời mắt khỏi trang giấy. Ngay lập tức, đập vào mắt Bella là một anh chàng cực kỳ điển trai với "nụ cười toả nắng". Được rồi! Bella âm thầm châm biếm.

Mặc cho việc Edward Cullen một trăm phần trăm là một kẻ đáng ghét cũng không ai có thể phủ nhận gã ta là một anh chàng đẹp trai hiếm có không thua gì các diễn viên siêu sao nổi tiếng của Hollywood. Và nụ cười của gã, cho dù nó chỉ là một đường cong gượng gạo hơi nhếch lên ở hai mép thì nó cũng là một đường cong vô cùng hoàn mĩ. Ít nhất, nụ cười này theo nhận xét của cá nhân Bella có giá trị thẩm mỹ bằng cả trăm nụ cười nhe răng như khỉ đột của những người nào đó.

Thấy Bella không có phản ứng gì sau câu chào thân thiện của mình, Edward hơi bối rối ngồi vào chỗ. Tất nhiên là vị trí ngồi của anh chàng vẫn cố né đến sát mép bàn nhưng cũng không quá mức gây chú ý như lần trước, là cái dáng ngồi như đang ngồi trên lò than ấy. Sau khi nhanh chóng ngồi ổn định, Edward hơi khuynh người về phía trước, đôi mắt màu nâu mật chăm chú quan sát từng cử chỉ của cô gái ngồi bên cạnh mình, trên miệng vẫn giữ nụ cười nhợt nhạt nhưng thân thiện, ngữ điệu khá thoải mái bắt chuyện.

"Xin lỗi vì tuần trước không có dịp tự giới thiệu. Tôi là Edward Cullen. Cô chắc hẳn là Bella Swan?"

Bella ngạc nhiên hỏi lại, vô ý quên mất bản thân còn chưa đáp lại lời chào của Edward.

"Làm sao anh biết tên tôi?"

Edward hơi nở nụ cười, trong mắt ánh lên một chút hứng thú với câu hỏi ngốc nghếch của Bella.

"Tôi nghĩ là trong thị trấn này không có ai là không biết tên cô chứ? Mọi người đã mong ngóng cô từ hàng tuần lễ."

Nói đến đây, ý cười trong mắt Edward càng đậm. Anh đương nhiên không thể không biết tên cô gái này, cả tuần lễ trước đó, lỗ tai của anh gần như mọc kén trước sự lải nhải của người nào đó về Bella Swan, muốn không biết quả thực rất khó, cho dù là giả vờ cũng đồng dạng.

Trái ngược với tâm tình khoái trá của Edward, Bella khi nghe được câu trả lời của anh thì không dấu vết khẽ cau mày. Đây là câu trả lời nhàm chán mà cô không muốn nghe nhất, hầu như ai cũng vậy. Những con người sống trong một thị trấn nhỏ và tọc mạch vào chuyện riêng của hầu hết những người sống ở khu vực lân cận. Cô có thể tưởng tượng được những người đó bàn tán về cô như đứa con gái đi theo người vợ đã bỏ chạy của cảnh sát trưởng, sau bao năm lại thất bại trở về.

Nghĩ vậy, ngữ khí của Bella cũng trở nên không tốt nhưng cũng không có biểu hiện mất kiên nhẫn.

"Ý tôi là sao anh biết tôi gọi là Bella? Charlie, là cha tôi, thích gọi tôi là Isabella hơn vì vậy mọi người vẫn nghĩ đó là tên tôi và thường gọi như vậy."

"Vậy cô thích gọi là Isabella hơn?" Edward hơi bối rối hỏi lại, trong giọng nói chứa đầy sự nghi hoặc.

"Không, tôi thích được gọi là Bella."

Nghe được câu trả lời hợp ý, Edward khẽ cười cũng không nói thêm gì nữa. Thế nhưng Bella lại hơi nghi hoặc nhìn vào mắt Edward, không biết suy nghĩ cái gì lại buột miệng.

"Anh không sao chứ?"

Edward hơi nghiêng đầu, nhướn mày tỏ rõ bản thân không hiểu rõ ý câu hỏi của Bella. Bella cũng nhận thấy câu hỏi của bản thân hơi kì cục, ngón trỏ chỉ chỉ lên mắt mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!