Chương 28: Án Mạng Tại Grisham Mill

Đối với dân cư của Forks, ngày hôm nay hẳn là một ngày đẹp trời. Có lẽ vậy! Bella hơi cau mày đẩy mở cửa sổ, phóng tầm mắt qua ô cửa sổ nho nhỏ trong phòng nhìn ra cảnh vật xung quanh đang bị bao phủ bởi sương mù và những hạt tuyết nhỏ như hạt bụi bay lất phất, nhìn thoáng qua giống như một cơn mưa phùn. Bầu trời u ám không có một tia nắng mặt trời, lạnh và ẩm ướt. Bella thật sự không muốn đến trường vào một ngày như vậy.

Hôm qua, không phải nói là cả một tuần trước với sự biến mất đột ngột của hai kẻ nổi bật Edward Cullen và Sarah Stuart thì cuộc sống của cô tại trung học Forks cũng không đến nỗi không thể chịu đựng như trong suy nghĩ. Ngày đầu tiên có vẻ khá là tệ hại nhưng những ngày tiếp theo lại khá khoan khoái. Chương trình học không quá khó và hơn cả, mặc dù không thể nhớ tên hết tất cả bạn học, cô đã có thể bình thường vẫy tay chào hỏi họ mà không phải chịu đựng những cái nhìn soi mói tò mò dành cho sinh vật lạ nữa. Thế nhưng, một tuần vui vẻ của cô đã bị cơn mưa tuyết đột ngột này phá tan tành.

Bella chậm chạp khoác áo lạnh vào người, đeo ba lô lên lưng và miễn cưỡng bước ra khỏi nhà. Dù có thế nào cô cũng không thể làm một kẻ lười biếng trốn học, Bella thở dài. Mải ngẩn ngơ với những suy nghĩ ủ ê của bản thân về thời tiết, Bella cố nhiên không chú ý đến một tầng băng mỏng trong suốt đã hình thành trên mặt đất từ lúc nào. Và giống như mắc phải một cái bẫy chơi khăm của thiên nhiên, Bella trượt té.

Một cú ngã đủ mạnh khiến tinh thần vẫn con đang lơ mơ lúc sáng sớm tỉnh táo hẳn và cũng đủ đau khiến cho tâm trạng cô đang treo lơ lửng hạ xuống mức thấp nhất. Cũng còn may, nhờ vào ba lô to đùng đeo sau lưng và cái quần jean đủ dày, ít nhất hôm nay cô không phải đồng hành cùng với một cái mông bị dập bầm tím đến trường, lần thứ N trong buổi sáng Bella lại thở dài.

Charlie nhìn thấy Bella sơ ý trượt té vội vàng chạy đến giúp đỡ đứng lên. Ông không tự chủ cau mày, ngữ khí cứng nhắc có chút không tự nhiên nhưng nếu chú ý nghe kỹ vẫn nhận thấy ẩn ẩn trong đó là quan tâm và lo lắng.

"Cẩn thận! Sáng sớm trên đường đều đã bắt đầu kết băng, rất dễ trượt té."

Bella không được tự nhiên rút tay. Mặc dù người đứng trước mặt là cha ruột mình, cô vẫn cảm thấy xấu hổ vì sự vụng về của bản thân. Không chú ý là cô lại vấp té. Chuyện này cũng thường xuyên diễn ra như cơm bữa nhưng Bella vẫn không thể trở nên quen thuộc với nó. Thật sự rất mất mặt. Bella nhỏ giọng gượng gạo đáp lại sự quan tâm của Charlie.

"Con không sao."

Nhìn thấy con gái không việc gì, Charlie cũng không mấy lo lắng. Ông gật gật đầu, trên mặt vẫn giữ nụ cười cứng nhắc, cố gắng khiến cho giọng nói của mình trở nên tình cảm và hài hước hơn. Ông vỗ vỗ chiếc Chevy, nói.

"Băng không phải là một kẻ hợp tác tốt nhỉ. Chúng luôn có thể khiến con trượt xa ra khỏi con đường và đâm vào một cái cây ven đường nào đó."

Bella im lặng nhìn cha mình. Cô thật sự muốn cười lớn, nhiệt tình hưởng ứng cho nỗ lực hài hước của ông. Nhưng kiểu nói đùa này khiến cô không cười nổi. Cô chỉ có thể ậm ừ cho qua chuyện. Trong khi đó, Charlie vẫn vui vẻ nói tiếp.

"Thật nguy hiểm đúng không? Vì vậy cha đã thay bánh xe cho con." Ông hơi dựa vào chiếc xe, một chân gõ gõ vào bánh trước chứng tỏ sự an toàn của mấy cái bánh xe mới. "Chúng đã cũ và hư hết rồi. Cha nghĩ như vậy sẽ an toàn hơn cho con."

Bella cầm chìa khoá, tiến về phía chiếc xe mở cửa nhưng vẫn chưa vội bước lên xe. Cô cảm kích quay đầu nhìn Charlie đã đi đến bên chiếc xe cảnh sát.

"Cha à! Con cám ơn."

Câu nói khiến Charlie vốn định leo vào xe dừng lại. Ông ngước đầu nhìn con gái, trên gương mặt góc cạnh cũng trở nên nhu hoà hơn rất nhiều.

"Không cần cảm ơn." Rồi như sực nhớ ra điều gì, ông tựa vào cửa xe đang rộng mở dặn dò. "Tối nay cha về trễ, nếu con đói có thể ăn trước, không cần chờ đâu."

"Có việc gì sao?"

"Cha phải xuống hạt Mason một chuyến. Bên ấy báo có một bảo vệ an ninh ở Grisham Mill bị thú dữ cắn chết."

"Thú dữ?" Bella kinh ngạc nhíu mày. Đây là lần đầu tiên cô được nghe về việc thú dữ cắn chết người. Trong lòng không thoải mái cho lắm.

Nhìn vẻ nghi ngờ của con gái, Charlie nghiêm túc nhắc nhở. Dù sao Bella cũng sẽ sống ở Forks một thời gian dài, cũng nên hiểu tình hình trị an ở đây. Quá chủ quan sẽ khiến bản thân lâm vào tình cảnh nguy hiểm không cần thiết.

"Bella, con không còn ở Phoenix nữa. Những chuyện như vậy xảy ra ở đây là rất bình thường. Phải cẩn thận một chút!"

"Con biết."

Bella miễn cưỡng gật đầu. Sâu trong thâm tâm lại không quá tin tưởng điều này cho lắm. Khi cô đang do dự mở miệng muốn nói tiếp một điều gì đó thì Charlie lại giơ một ngón trỏ ra ngăn cản.

"Chờ cha một phút."

Đoạn, ông vội vàng hướng ra phía đường cái, hai tay khum khum trước miệng gọi lớn.

"Sarah. Sarah Stuart…"

Phía bên kia đường, một cô gái mặc một thân váy đen cầm một chiếc ô nhỏ nhỏ xinh xinh cũng đen tuyền một mảnh đang thẩn thơ chậm chạp đi trên lề đường. Mái tóc màu bạch kim và cặp mắt ẩn sau mạng che màu đen càng khiến cô gái trở nên thần bí và xinh đẹp. Khi nghe có người gọi tên mình, cô gái hơi giật mình ngẩng đầu lên nhìn về phía có âm thanh. Khoảng cách giữa hai người cũng không tính là xa. Dường như nhận ra được người quen, cô gái vui vẻ vẫy tay chào lại và băng qua đường.

Cho đến lúc người con gái xinh đẹp đó đến gần, Bella mới giật mình nhận ra cô gái này đúng là bạn học nổi tiếng đã cúp học một tuần, Sarah Stuart.

"Chú Charlie."

Chú Charlie."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!