Khi Edward ngước đầu lên bất chợt nhìn thấy Isabella Swan bước ra khỏi lớp sinh học cùng cậu chàng Mike Newton, toàn bộ thần kinh của anh đều đột nhiên căng lên như dây đàn. Tất cả những cảm xúc chán ghét, cuồng bạo, phẫn nộ, khát khao… vừa được xoa dịu khi nhìn thấy sinh vật đơn bào lại đột nhiên bùng nổ trở lại. Những cảm xúc cực đoan ấy bị đè nén bởi sự hiện diện của những con người bình thường xung quanh khiến Edward mặc dù không còn cần hít thở cũng bỗng chốc cảm thấy khó thở.
Giống như có một thứ gì nặng nề một mực chèn ép trong lồng ngực. Mọi thứ đều như đến với cực hạn gào thét cần phải bùng nổ. Đôi mắt vốn vì cơn khát đã biến thành màu đen nay lại càng trở nên thâm trầm. Edward biết bản thân lúc này đã khó có thể kềm chế bản năng ẩn sâu trong linh hồn tội lỗi của mình. Chỉ cần đứng gần đứa con gái này thêm một giây phút nào nữa, anh sẽ không thể khống chế bản thân mà nhảy đến xé xác, uống máu cô ta cho đến khi dòng máu đó cạn kiệt. Edward biết, cơn khát dày vò sẽ khiến anh mất đi lý trí.
Giống như một kẻ tội đồ lạc vào vùng đất thánh, Edward hốt hoảng rời khỏi. Chỉ còn sót một chút lý trí kềm giữ cho thân thể không bộc lộ tốc độ siêu việt cực hạn của nhân loại, toàn bộ lực chú ý của anh đều dành cho công việc áp chế những cảm xúc cực đoan đang tràn ngập trong tâm hồn. Thất thố, phẫn nộ, cuồng bạo, thậm chí lo lắng và khiếp sợ; Edward lúc này bất giác bộc lộ những mặt tối vẫn ẩn sâu trong con người mình. Thống khổ. Một phần nào đó trong anh chỉ là một kẻ dơ bẩn hèn nhát.
Anh căm ghét phải sống như một con quái vật. Thế nhưng, đáng thương làm sao, Edward lại không thể chối bỏ được sự thật: anh chính là một con quái vật, từ bản chất đến tâm hồn, tất cả đều là.
Bỗng nhiên, vẫn chìm trong bóng tối tiêu cực, Edward mơ hồ cảm nhận được một bàn tay gõ nhẹ vào trán mình. Điều này không có nghĩa là anh bị tấn công một cách mạnh mẽ. Trái lại, với thể chất kinh khủng của mình, hành động va chạm nhẹ nhàng này dĩ nhiên không thể gây ra bất kỳ cảm giác chân thực nào cho cơ thể Edward. Anh sở dĩ cảm nhận được nó chỉ vì sự quen thuộc đối với cảm giác mềm mại ấy.
Những va chạm thật nhẹ, những xung động mơ hồ phát ra từ hành động của một con người thật yếu đuối hầu như không thể tác động lên xúc giác đã gần như trơ lỳ của anh nhưng lại có thể dễ dàng lay động những gì ngủ sâu trong tâm linh, từng chút một qua mỗi ngày.
Edward giống như một người vừa giật mình bừng tỉnh khỏi vô tận những cơn ác mộng , không gian đang tối tăm bỗng nhiên bừng sáng. Điều đầu tiên anh nhìn thấy chính là một khuôn mặt quen thuộc đang tươi cười vô cùng bí hiểm. Nó khiến anh hốt nhiên sửng sốt. Biểu cảm ngu ngốc hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt luôn điển trai lạnh tanh của anh. Đôi mắt Edward mờ mịt nhìn cảnh vật xung quanh. Thì ra, trong lúc bản thân không để ý, anh lại đi đến khu vườn bí mật quen thuộc của cả hai người.
Bàn tay còn đang giữ lấy một thứ gì đó nhỏ nhắn mềm mại và ấm áp.
Ấm áp?!!
Edward hoảng hốt nhìn lại, chỉ thấy một bàn tay to lớn của mình đang nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của sinh vật đơn bào. Cảm giác ấm áp khiến trái tim đã chết của anh lưu luyến chính là truyền đến từ đó. Edward vội vàng giật tay mình ra khỏi tay cô gái cho dù trong lòng tràn ngập cảm xúc không tình nguyện. Anh lo lắng quan sát phản ứng của Sarah. Một Edward nhỏ xíu trong óc thì đang hoảng sợ chạy lung lung. Cô ấy có nhận ra không? Nhiệt độ cơ thể mình quá lạnh.
So với thân nhiệt ấm áp của cô ấy, bản thân mình cứ như một tảng băng trôi lạc từ cực bắc đến vậy. Cô ấy sẽ nghi ngờ sao? Sẽ thắc mắc sao? Đằng sau bộ mặt không chút biểu cảm của Edward là một đống lộn xộn đã bị khuấy tung cả lên.
Thế nhưng, tất cả lo lắng của Edward dường như đều là những điều dư thừa. Sarah Stuart trông chẳng mấy để tâm đến cái nắm tay hay là nhiệt độ bất bình thường của cơ thể anh. Cô nàng hơi cau mày. Dường như đã cảm thấy phát chán với cái mặt đơ như gỗ của Edward nên cũng không khách khí mà ngồi bệt xuống nền cỏ. Ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đã chuyển sang màu đen thẫm của anh, bĩu môi khẽ than thở.
"Bạn hiền à bạn hiền! Nhờ bạn mà hôm nay, ngoài bốn tiết buổi sáng tự động cúp học, mình lại phải bỏ thêm hai tiết buổi chiều để ngồi đây bốn mắt nhìn nhau với bạn sao?"
Vẫn đang còn chìm trong cảm giác hụt hẫng, ngơ ngác trước phản ứng rất ư là bình thường của Sarah, Edward cộc cằn đáp lại.
"Tôi cũng không bắt cô đi theo tôi."
Sarah nhướn mày. Khuôn mặt xinh đẹp treo lên một nụ cười dài châm biếm.
"A à…là tôi có chân, tự động đi theo anh sao? Vậy cái người nắm chặt tay tôi không buông, lôi xềnh xệch một mạch đến cái nơi hẻo lánh này chắc là sinh vật lạ ngoài hành tinh ấy nhỉ? Bây giờ thì hắn bỗng dưng đi đâu rồi? A! Là lên phi thuyền, tạm biệt trái đất trở về hành tinh mẹ thân yêu của mình mất rồi."
Với tư cách là một người đuối lý trước, Edward chột dạ cụp mi. Anh chàng cũng không còn hung hăng như ban nãy mà ngoan ngoãn lại. Bộ dạng trông hệt như một đứa học sinh phạm lỗi bị giáo viên bắt gặp và trách phạt.
Nhìn thấy biểu hiện yếu thế của Edward, Sarah cũng không cảm thấy vui mừng hoặc thoả mãn. Những người thân quen với cô đều biết, Sarah có một thói quen vô cùng xấu. Khi cô tức giận, Sarah không bao giờ mắng chửi người hay nói lời thô tục. Trái lại, những lúc như vậy là lúc lời nói của cô trở nên cực kỳ trau chuốt và hoa mỹ. Sarah sử dụng ngôn ngữ như vũ khí của mình. Một thứ vũ khí lợi hại sắc bén khi mỉa mai và bới móc khuyết điểm của kẻ đối nghịch với mình.
Không những vậy, phản ứng khi này của Sarah chính là điển hình cho những kẻ có tâm lý trái nghịch. Nếu như cô nàng cực kỳ, cực kỳ ghét bạn. Xin chúc mừng, hình tượng của bạn trong miệng cô nàng sẽ trở thành người hoàn hảo nhất trên thế gian. Và cô nàng sẽ yêu "chết" bạn!
Loại phản ứng ngược này, có một lần khi hai người mới quen nhau, đã khiến Edward cảm thấy giận dữ và không muốn tiếp tục làm bạn với Sarah nữa. Chỉ đơn giản một điều, anh chàng vô cùng phiền chán khi ngoài mặt Sarah nói năng vô cùng hoà nhã với một người song trong lòng lại điên cuồng hừ lạnh, khinh thường, châm chích thậm chí mắng chửi kẻ đó. Với Edward, đó là một kiểu hành xử vô cùng tầm thường và đáng khinh bỉ.
Thế nhưng, điều khiến Edward bất ngờ là chỉ sau vài giờ lén lút nguyền rủa người ta trong đầu, Sarah dĩ nhiên quẳng tất cả mọi chuyện lên chín tầng mây. Không đến nửa ngày, cô nàng đã quên sạch sành sanh những chuyện khó chịu và cả cái kẻ khiến cô ghét cay ghét đắng chỉ trong vòng vài giờ trước. Giống như kẻ đó chưa hề từng tồn tại trong kí ức cô nàng, Sarah không hề nhớ đến những chuyện đó thêm bất cứ một lần nào nữa. Điều này khiến Edward cảm thấy dở khóc dở cười và chút ác cảm đối với tính cách hai mặt của Sarah cũng biến mất tăm. Sinh vật đơn bào không thể lưu giữ được chuyên gì quá năm giây, Edward lại có thêm một nhận thức mới về mức độ đơn giản trong cá tính và cách suy nghĩ của Sarah. Mặc dù lối suy nghĩ không được bình thường cho lắm nhưng con người lại khá đơn thuần khiến cho việc kết bạn với cô gái này là một điều vô cùng thoải mái, lúc ban đầu Edward đã từng nghĩ như vậy khi quyết định làm bạn với Sarah và tất nhiên, đến hiện tại sau bao nhiêu thay đổi trong cảm xúc và trạng thái giữa hai người, suy nghĩ này vẫn chưa hề có một lần thay đổi. Edward, một cách vô hình chung đã vô ý thức chậm rãi chấp nhận cả những khuyết điểm trong con người Sarah mà trước đây, khi chúng xuất hiện trên những người khác, Edward lại cảm thấy vô cùng chán ghét.
Tuy nhiên, ngoài Edward, người vô cùng thân thiết với Sarah, những tật xấu kể trên khiến cho cô, đôi lúc, trở thành một đứa con gái điêu ngoa và hiểm độc trong mắt người khác. Thậm chí, xét theo một mặt nào đó, cô nàng đủ tư cách trở thành một thành viên nổi bật trong hội những cô nàng xấu tính[1].
Những con bé giàu có và xinh đẹp, thích chưng diện sành điệu, chế nhạo những đứa chúng cho là kẻ mọt sách lập dị, bắt nạt những kẻ yếu đuối và cô độc, đú đởn bám dính lấy bọn con trai trong đội thể dục của trường và, tất nhiên là không thể thiếu những thứ trang sức đi kèm ví dụ như danh hiệu nữ hoàng ngày hội trường chẳng hạn. Sarah không thật lòng thích những điều đó nhưng nó cũng không ngăn cản cô đã từng là một trong bọn họ, những đứa con gái sống sa đoạ phung phí trên của cải của người nhà.
Đó là một quãng thời gian cách thời điểm hiện tại rất xa, rất xa; khi Thẩm Nghi Tịnh từng là "đầu não" của một nhóm nữ sinh như vậy.
___________________
[1] Những cô nàng xấu tính: Mean girls. Những ai đã xem phim điện ảnh Mỹ về đề tài các trường trung học chắc chắn sẽ quen thuộc với hình tượng nhân vật phụ phản diện của một nhóm những cô nàng tóc vàng, giàu có và xấu tính luôn luôn đối nghịch với nhân vật nữ chính thông minh và chân thành này.
Năm tháng trung học nổi loạn và tràn đầy màu sắc, có những thứ dơ bẩn và cũng có những điều đáng nhớ. Nhóm bạn thân đều là mấy cô gái nổi bật trong trường, gia cảnh giàu có, tính tình khó chịu. Bọn họ giống như được ngầm thừa nhận là giai tầng cao nhất trong trường bởi vì gia đình mỗi người đều đóng góp rất nhất nhiều tiền bạc chỉ với mong muốn con cái mình có được đãi ngộ tốt nhất.
Cha mẹ nuôi Thẩm Nghi Tịnh thuộc một thế gia làm ăn lâu đời của cộng đồng người Hoa tại Sing. Của cải trong nhà nhiều vô kể, giao tế rộng rãi với tầng lớp thượng lưu chỉ toàn những chính trị gia tài giỏi và ông chủ lớn. Điều đó khiến cho, mặc dù chỉ với thân phận một đứa con nuôi, Thẩm Nghi Tịnh cũng được hưởng những đãi ngộ khiến kẻ khác hâm mộ đỏ mắt. Thậm chí, ngôi trường trung học mà cô theo học cũng là một trường tư thục do cha mẹ nuôi cùng mấy người bạn hợp tác xây dựng. Ngày đó không thiếu những kẻ chỉ trích sau lưng, thậm chí chỉ thẳng vào mặt cô mà nói.
"Thẩm Nghi Tịnh cô thì có gì tốt đẹp mà tự phụ? Chỉ là một kẻ vừa sinh ra đã may mắn, được ông trời ưu ái còn như trí tuệ hay nhân phẩm đạo đức gì đó của cô đều là rác rưởi. Ngay cả một đồng tiền cũng không phải do tự mình kiếm ra. Cô có tư cách gì sống phung phí như vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!