Ngày Thánh thượng đến, quân lính tuần tra canh gác trong vườn nhiều gấp mấy lần bình thường, ngay cả tiểu nha hoàn cũng bị cấm đi lại.
Ta nơm nớp lo sợ chờ đợi lệnh truyền gọi, theo thứ tự biểu diễn đã sắp xếp, từng người một lên đài, rồi lại lần lượt lui xuống.
Cuối cùng cũng đến lượt ta, khoảnh khắc đặt tay lên dây cổ cầm, nỗi lo âu trong lòng ta bỗng chốc tan biến.
Thành hay bại thì đã sao, thân phận như bèo dạt mây trôi, duy chỉ có cây cổ cầm trước mắt này là thuộc về riêng ta.
Dứt một khúc nhạc, ta không ngẩng đầu nhìn mọi người trên đài mà cúi đầu chậm rãi cáo lui.
Ngày thứ hai, ta đang nghỉ ngơi trong phòng thì một nam nhân mặt trắng không râu đến truyền gọi, bảo ta mang theo cổ cầm tới đình Phong Hà.
Mặt trắng không râu, lẽ nào là công công trong truyền thuyết?
Trong đình chỉ có một nam nhân trung niên đang đứng lưng về phía ta, ta tiến lên vài bước.
"Linh Tuyết kiến quá lão gi!."
Nam nhân trung niên quay người lại, ta không dám ngẩng đầu, nghe người nam nhân mặt trắng không râu kia lên tiếng bảo ta hiến nghệ, ta hít sâu một hơi, ngồi xuống nghiêm túc gảy đàn.
Nam nhân trung niên vẫn luôn giữ im lặng, ta đành phải đàn hết khúc này đến khúc khác, đến bài thứ năm, ngài ấy mới mở lời: "Lui xuống đi."
Ta ngơ ngác bị đưa trở về.
Suốt một tháng sau đó, dường như hễ nam nhân trung niên kia ở trong vườn là lại gọi ta qua đàn vài khúc, dần dần ta cũng thả lỏng hơn.
Hôm nay, ngài ấy lại gọi ta tới.
"Lão gia, hôm nay ngài muốn nghe gì? Khúc phổ hôm nọ ngài gửi tới thực sự rất tinh diệu, hai ngày nay ta có học sơ qua, ngài có muốn nghe thử không?"
Một khúc kết thúc, lão gia hài lòng gật đầu, vẫy tay bảo ta tiến lại gần.
"Thời gian qua có nàng bầu bạn, rất tốt, nàng có biết thân phận của ta không?"
Đến rồi! Tim ta thắt lại.
"Linh Tuyết ngu muội, trộm nghĩ khắp thiên hạ này người có thể ở trong biệt viện của Thẩm gia, chỉ có Thiên tử mà thôi."
Hoàng thượng cười lớn: "Nàng quả nhiên thông minh. Trẫm hậu nhật sẽ hồi kinh, nàng có nguyện ý cùng Trẫm trở về không?"
"Bệ hạ rủ lòng thương, Linh Tuyết nguyện ý!"
"Tốt, tốt, tốt, Trẫm phong nàng làm Quý nhân, thấy thế nào? Ban thêm phong hiệu là Tuyết Quý nhân, thấy sao?"
Ta rũ mắt, "Tuyết" chẳng phải phong hiệu gì chính đáng. Tâm trí xoay chuyển, ta nảy ra một ý định có thể coi là to gan lớn mật.
"Thiếp tự nhiên là vui mừng khôn xiết, chỉ là, thiếp nói ra điều này, Bệ hạ không được nổi giận đâu nhé."
Hoàng thượng tâm trạng đang tốt, khoát tay một cái ra hiệu chuẩn tấu.
"Thiếp vốn họ Lưu, cha mẹ mất sớm, gia cảnh bần hàn, thiếp lại sinh ra dung mạo như hoa như ngọc, vì sinh kế nên tự bán mình vào thanh lâu.
Thiên Hồng Lầu là nơi đệ nhất đệ nhị, khách khứa qua lại rất nhiều, thiếp và Thẩm công tử vì thế mà quen biết.
Sau đó Thẩm công tử mời thiếp vào đây, chỉ nói là cầm nghệ của thiếp khá khẩm, cần biểu diễn cho khách quý, mấy ngày trước thiếp mới đoán ra đó là Bệ hạ.
Thiếp tuy là thanh quan, thời gian đăng đài cũng chưa lâu, nhưng vẫn từng tiếp đón không ít tân khách, nay thiếp sự thật báo cáo, mong Bệ hạ đừng nổi giận."
Đúng như dự đoán, Hoàng thượng không hề tức giận. Quả nhiên, tổ tông mười tám đời của ta chắc đã bị điều tra sạch sành sanh rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!