Chương 5: (Vô Đề)

Phi Hồng và Thanh Hoan ngồi xuống uống hết mấy chén trà cũng không nghĩ ra được điều gì, ngay lúc mọi người đang bế tắc, trong đầu ta bỗng lóe lên một tia sáng.

"Mọi người nói xem, quý nhân phương xa đến, liệu có thể là Thánh thượng hiện nay không?"

Lời này của ta khiến mọi người ngây người kinh hãi.

"Linh Tuyết à, sao con lại nghĩ đến điều đó, cái này không được đoán bừa đâu, mất đầu như chơi đấy."

"Con không phải nói càn đâu, năm ngoái con đã nghe khách khứa trong lầu nhắc tới việc Thánh thượng lại có ý tuần du phương Nam, nay thời tiết dần ấm lên, nếu Thánh thượng tuần du đến đây sau ba tháng nữa chẳng phải rất hợp lý sao? 

Mọi người quên rồi sao? Tám năm trước Thánh thượng tuần du phương Nam chính là ở tại biệt viện của Thẩm gia!"

Phi Hồng và Thanh Hoan nghe xong thì trợn tròn mắt: 

"Ta còn nhớ lúc đó Thánh thượng khi trở về có mang theo một dưỡng nữ của Thẩm gia? Lẽ nào cũng là..."

Ba người nhìn nhau, đều cảm thấy rằng vinh hoa phú quý ngập trời sắp đến rồi!

"Vậy ngạn nhất nếu không phải Thánh thượng thì sao?" Thanh Hoan có chút lo lắng.

"Không phải thì đã sao, dù sao cũng là nhà có quyền thế lớn hơn Thẩm gia, người ta nếu nhìn trúng con, con chỉ có thể ngoan ngoãn đi làm thiếp, nếu người ta không nhìn trúng con, chẳng phải vẫn còn Tam công tử đó sao? 

Cùng lắm thì Thiên Hồng Lầu của chúng ta không cần con nữa chắc?"

Phi Hồng thở phào nhẹ nhõm: 

"Đúng vậy, cùng lắm thì quay về Thiên Hồng Lầu, con làm thêm vài năm nữa, ta sẽ giao lầu lại cho con quản lý. 

Yên tâm, Thiên Hồng Lầu chúng ta đứng vững bên bờ Giang Hoài này cũng là nhờ có chút bối cảnh phía sau."

Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng ta rốt cuộc vẫn có chút không cam tâm, nếu thật sự là Thánh thượng…

Ba tháng rảnh rỗi ta không hề lãng phí. 

Ta nhớ lúc trước Thẩm đại công tử khen ngợi cầm nghệ của ta nhiều nhất, nên ta đã dốc hết tâm sức vào việc luyện đàn, lại sắm sửa không ít y phục trang sức hợp thời, cốt để bản thân xuất hiện với diện mạo hoàn mỹ nhất.

Một ngày nọ của ba tháng sau, Thẩm gia phái một chiếc kiệu nhỏ đón ta đến Thẩm gia viên lâm.

Quả nhiên! Thẩm gia viên lâm sau khi Thánh thượng từng ở đã bị Thẩm gia đóng cửa, nay mở lại chắc chắn vẫn là vì Thánh thượng! 

Trên đời này, ai dám ở ngôi nhà mà Thiên tử đã từng ở chứ?!

Trải qua một đợt kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt, không chỉ hòm xiểng y phục trang sức mang theo, mà ngay cả cây cổ cầm của ta cũng bị kiểm tra tới lui mấy lần, sau đó ta mới được một lão ma ma dẫn vào hậu hoa viên phía Tây, bà ta bảo rằng bà ta là quản sự chuyên trách của ta, ngoài ra còn chuân bị cho ta hai tiểu nha hoàn.

Trận thế lớn thật!

"Không biết gọi ma ma thế nào? Nơi này ngoài ta ra còn có những cô nương khác không?"

"Lão thân họ Lý, cô nương cứ gọi ta là Lý ma ma là được. 

Biệt viện này những nữ tử như cô nương còn có mười mấy người nữa, cô nương cứ yên tâm, lão thân đã gặp qua từng người một, luận về dung mạo, cô nương có thể xếp vào hàng top ba."

Top ba? Nhã sắc cỡ ta mà chỉ xếp thứ ba thôi sao! Thẩm gia này tìm đâu ra lắm thiếu nữ xinh đẹp đến thế không biết!

Khách quý tuy chưa đến, nhưng Lý ma ma đã không cho phép ta đi lại tùy tiện, ta chỉ có thể nhét chút bạc cho hai tiểu nha hoàn hầu hạ mình để dò la tình hình.

"Tiểu thư họ Tiêu ở phía Đông của cô nương là đẹp nhất, nhưng tiểu thư họ Lâm ở phía Tây cũng không tệ."

"Ta thấy tiểu thư họ Lâm đẹp hơn một chút, tiểu thư nhà ta cũng không kém cạnh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!