Chương 4: (Vô Đề)

Hôm ấy xuân quang tươi đẹp, Thẩm Tam công tử hẹn ta đến biệt uyển ở thung lũng Đông Sơn thưởng hoa, cùng đi còn có một nhóm văn nhân nhã sĩ.

Rượu quá ba tuần, Thẩm Tam công tử đột nhiên kéo ta lại, nói muốn dành cho ta một bất ngờ.

Đó là nơi đầu nguồn thung lũng, mọc đầy những khóm hoa dại không tên sắc xanh sắc tím, nhìn từ xa đẹp đến mê hồn. 

Ta vốn yêu nhất màu xanh tím, hắn thật có lòng.

"Có lẽ những lời này nàng nghe sẽ thấy đột ngột, nhưng ta nghĩ nàng cũng có tình cảm tương tự đối với ta. Linh Tuyết, ta muốn nạp nàng làm thiếp." Thẩm Tam công tử nắm tay ta, thâm tình nói.

Thiếp?! Ta nghe xong suýt thì sặc nước miếng! 

Sao hắn lại có thể thốt ra câu đó một cách tỉnh bơ như vậy! 

Chẳng lẽ hắn đối với ta thật sự có vài phần chân tình thực ý? Lại bị người trong lầu nói trúng rồi sao? 

Chuyện này phải làm thế nào cho ổn đây? Kẻ trước mắt này không phải hạng người ta có thể đắc tội, thế là ta chỉ có thể giả vờ xúc động nhưng lại pha chút nhút nhát mà hỏi: "Thật... thật sao?"

"Đương nhiên là thật rồi, Linh Tuyết, hãy tin ta!"

"Nhưng mà..."

"Nhưng mà cái gì? Lẽ nào nàng không bằng lòng?"

"Không, sao tiểu nữ có thể không bằng lòng được, tiểu nữ bằng lòng nghìn lần vạn lần ấy chứ. 

Thế nhưng, thế nhưng tiểu nữ lại càng muốn làm vợ của chàng hơn!"

Ta vừa nói vừa khóc nấc lên, gương mặt nhỏ nhắn hoa lê đái vũ, đẹp khôn xiết.

"Cái gì?! Linh Tuyết, nàng..."

"Chàng nhất định thấy tiểu nữ thật tham lam đúng không? 

Chẳng qua chỉ là một nữ tử chốn lầu xanh, dù là thanh quan thì chung quy cũng sống bằng nghề bán nụ cười. 

Thế nhưng tiểu nữ không muốn làm thiếp của chàng, không muốn mỗi ngày chỉ vì muốn nhìn chàng một cái mà phải khổ sở chờ đợi. 

Không đành lòng thấy chàng ôm người vợ tương lai đường đường chính chính đứng trước mặt mọi người, còn tiểu nữ chỉ có thể ở một góc thấp hèn, chờ đợi sự thương hại không biết khi nào mới tới của chàng. 

Ta sợ sẽ đố kỵ đến phát điên, sợ ta không còn là Linh Tuyết mà chàng yêu thích nữa, chàng hiểu không? 

Ta thà rằng cùng chàng chẳng là gì của nhau cả, như vậy, ta mãi mãi là ta và chàng cũng sẽ mãi mãi nhớ đến ta. 

Xin lỗi Tam công tử, ta rất ích kỷ, nhưng xin chàng hãy tha thứ cho một kẻ ích kỷ vì quá yêu chàng như ta!"

Khúc cuối ta càng khóc hoa lê vũ đái, thay đổi xưng hô thành ta, để khiến Tam công tử thêm phần xúc động.

"Linh Tuyết! Hóa ra nàng lại yêu ta sâu đậm đến thế, ta... ta sẽ đi cầu xin mẫu thân, cầu xin tổ mẫu! Ta sẽ nói với họ rằng ta muốn cưới nàng làm vợ!"

"Không, không được! Tam công tử chàng hãy bình tĩnh lại đi, tiểu nữ là một nữ tử thanh lâu không nơi nương tựa, lấy tư cách gì mà làm vợ chàng chứ? 

Chàng đừng bốc đồng, chúng ta cứ như hiện giờ cũng tốt lắm rồi."

Ngày hôm đó khi chia tay, chúng ta quyến luyến hơn hẳn mọi khi. 

Nhưng vừa bước vào xe ngựa, nước mắt trên khóe mắt ta liền ngưng bặt, ta nhếch mép cười một cách khinh bỉ.

Trở về trong lầu, ta kể chuyện này cho Phi Hồng nghe. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!