Chương 15: (Vô Đề)

"Tạ Thiên Dịch, lâu như vậy rồi... chúng ta nên buông xuống thôi."

Nghe tôi nói, Tạ Thiên Dịch ngẩng đầu, nhìn về phía "Yến Nhược Hà" duy nhất trong căn phòng này.

Hắn không trả lời câu của tôi, mà tự nói: "Tôi biết cậu không muốn tôi làm phiền cậu, nên tôi đã không làm phiền cậu rồi mà. Vậy tại sao cậu còn ép tôi phải buông tay?"

Tôi hơi nhướng mày.

"Anh không say."

Nghe vậy, Tạ Thiên Dịch khẽ cười, gật đầu.

"Tôi cũng muốn say lắm. Như vậy tôi có thể không kiêng nể gì, lấy cớ đó đi tìm cậu."

Tôi thở dài.

Tôi thật sự không muốn tiếp tục hành hạ lẫn nhau như vậy.

Không thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, rồi mỗi người bắt đầu cuộc sống mới sao?

"Bạch Hưng Ngôn đâu? Dù cậu ta không phải kiểu người thích hợp để yêu đương, nhưng chỉ cần anh muốn, chắc vẫn có thể giữ cậu ta ở bên cạnh."

Tạ Thiên Dịch nói khẽ: "Tôi biết. Cậu ta có bạn gái, tôi cũng đã biết. Tôi biết từ lâu rồi."

Tôi hơi bất ngờ.

Biết từ lâu rồi?

Hắn khẽ cười tự giễu.

"Tôi từng nghĩ mình yêu cậu ta đến mức có thể chấp nhận tất cả. Nhưng thật ra... tôi hình như cũng không quan tâm cậu ta lắm."

...?

Đây là logic gì vậy?

Tạ Thiên Dịch tiếp tục nói: "Tôi đã hiểu sai về tình yêu. Trước đây tôi cho rằng tình cảm là thứ nên buông ra cho nó tự do. Nhưng rồi mới phát hiện... điều tôi muốn, lại là giữ nó thật chặt trong tay. Dù cái giá phải trả là tôi không còn là chính mình nữa."

Tôi nhìn hắn, nói thẳng: "Nhưng dù sao thì anh vẫn đang làm phiền cuộc sống của tôi."

"Bề ngoài thì anh không tới tìm tôi, nhưng trong điện thoại anh toàn là ảnh chụp lén tôi. Anh đang theo dõi tôi, đó là vi phạm pháp luật. Nếu tôi kiện anh, hoàn toàn có cơ sở."

Thật ra chuyện này tôi đã biết từ mấy ngày trước.

Tạ Thiên Dịch hình như đã mua nhà gần trường tôi, còn mở văn phòng ngay đối diện trường toii.

Đến khi nhìn thấy màn hình điện thoại của hắn, tôi mới biết hắn đã làm những gì.

Hắn uống khá nhiều rượu, đuôi mắt đỏ lên, giọng rất nhẹ.

"Tôi biết."

Tôi nói tiếp: "Chúng ta không thể quay lại nữa. Những gì anh làm... với tôi cũng vô nghĩa."

Hắn quay đầu đi, vẻ mặt mờ mịt, như không biết nên nói gì.

"Tôi... biết."

"Dù vậy anh vẫn muốn tiếp tục như thế sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!