Chương 14: (Vô Đề)

Không lâu sau chuyện đó, tôi nhận được một cuộc điện thoại khá kỳ lạ.

"Alo... Tiểu Yến phải không?"

Giọng nói bên kia hoàn toàn xa lạ, khiến tôi lập tức nghi ngờ đây là cuộc gọi lừa đảo.

Nhưng nghĩ lại, người có thể gọi tôi là "Tiểu Yến" thật ra cũng chẳng có mấy ai.

"Ai vậy?"

Bên kia ho khẽ một tiếng.

"À... chào cậu. Có lẽ cậu vẫn còn nhớ tôi một chút. Tôi là Phó Gia Liên của siêu thị Gia Liên."

À.

Phó Gia Liên.

Tay sai thân tín của Tạ Thiên Dịch.

Hồi trước cậu ta là người năng nổ gọi tôi là "chị dâu" nhất, nhưng quà cáp thì lại đem những thứ tốt nhất đưa cho Bạch Hưng Ngôn.

Một kẻ hai tay bắt cá, nói trắng ra thì khá khôn ngoan.

Nhưng từ ngày tôi rời khỏi nhà của Tạ Thiên Dịch, tôi đã đổi hết toàn bộ cách liên lạc, thậm chí đổi cả điện thoại.

Vậy cậu ta lấy đâu ra số của tôi?

"Ồ. Có việc gì?"

"Chị dâu— à không! Anh! Anh là anh của tôi! Mau tới cứu tôi với, anh ruột ơi!"

"Có chuyện thì nói thẳng."

"Anh ơi... nếu anh không tới thì Tạ tổng sắp uống rượu đến chết ở đây rồi. Có chuyện gì thì hai người về nhà đóng cửa nói với nhau đi. Anh không ở đây, Tạ tổng cứ ôm điện thoại của anh rồi hành hạ tụi tôi mãi!"

Giọng nói bên kia nghe như sắp khóc thật.

"Anh ơi, anh là anh ruột của tôi đó. Tôi không giống anh đâu, vậy mà Tạ tổng cứ bắt tôi học theo anh. Cái đó tôi học kiểu gì được chứ? Nhớ người cũng đâu phải kiểu này..."

"Không có gì thì tôi cúp máy đây."

"Đừng! Đừng mà anh! Anh chính là Bồ Tát sống! Sau này anh nói gì tôi cũng nghe! Anh không thể thấy chết mà không cứu!"

Tôi thở dài.

"Cậu thử rót cho anh ta hai bát nước xem. Biết đâu tỉnh rượu."

Phó Gia Liên gần như khóc thật.

"Chuyện đó... tôi đâu dám."

Thấy tôi sắp cúp máy, cậu ta vội vàng nói lớn:

"Anh! Chỉ cần anh tới, doanh thu một quý của siêu thị Gia Liên khu Kim Dương sẽ là của anh!"

Tôi nghĩ một lát.

Nghe qua thì có vẻ khá lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!