Chương 12: (Vô Đề)

Sau khi nảy ra ý nghĩ đó, tôi bắt đầu âm thầm quan sát những bạn học xung quanh.

Quả thật ai cũng trẻ trung căng tràn sức sống, nhìn non mềm như có thể bóp ra nước.

Vì thế tôi không còn chỉ chăm chăm kiếm tiền nữa.

Đối với những lời tỏ ý trong tối ngoài sáng xung quanh, tôi bắt đầu chọn lọc.

Cuối cùng—

Tôi để ý đến một học trưởng.

Thú thật là tôi có chút hứng thú với cậu ấy.

Cậu ấy rất đáng yêu.

Mặt tròn tròn như bánh bao, vậy mà lại cố tỏ ra chững chạc như ông cụ non.

Tên cậu ấy là Tăng Tử Kỳ.

Đương nhiên, tôi không phải tự mình đa tình.

Trước đó cậu ấy đã không biết bao nhiêu lần mang đồ cho tôi, lại còn "tình cờ" xuất hiện trước mặt tôi rất nhiều lần.

Sau một thời gian như vậy, tôi mới bắt đầu chú ý đến cậu ấy.

Chủ động theo đuổi à?

Bây giờ tôi không thích cách đó lắm.

Vì khó biết được mình theo đuổi có hiệu quả hay không.

Dần dần—

Tôi bắt đầu nhận đồ cậu ấy mang tới.

Nhận cả những cuộc "tình cờ gặp gỡ" của cậu ấy.

Nhìn cậu ấy vui mừng như điên, giống hệt tôi của trước kia.

Tôi mỉm cười nhìn cậu ấy, cố gắng thật sự bắt đầu một mối quan hệ trong sáng.

Chỉ là—

Tôi cảm thấy hơi có lỗi với cậu ấy.

Bởi vì có lẽ tôi sẽ không bao giờ có thể thuần khiết như cậu ấy.

Nhưng tôi vẫn cố gắng đối xử với cậu ấy bằng sự bao dung và cưng chiều.

Giống như cách tôi từng đối xử với chính mình trước đây.

Thế nhưng—

Ngay khi tôi nghĩ mọi thứ đang thuận theo tự nhiên...

Người đã biến mất từ lâu—

Tạ Thiên Dịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!