Ngày khai giảng, tôi thuận lợi bước vào ngôi trường đại học mà mình hằng mơ ước.
So với sinh viên năm nhất bình thường, tuổi tôi lớn hơn họ không ít, lại còn đen hơn họ rất nhiều.
Nhưng vậy thì sao chứ?
Đều là chuyện nhỏ thôi.
Đặc biệt là sau khi quân sự xong, ai nấy cũng cháy nắng đen như tôi, nhìn qua cũng chẳng khác nhau mấy.
Có hơn một triệu trong tay, cuộc sống đại học của tôi không đến mức túng thiếu đến nỗi không có tiền ăn.
Nhưng tôi biết rất rõ—
Bao nhiêu tiền rồi cũng sẽ có ngày tiêu hết.
Cho nên tôi tìm cách dùng tiền để kiếm thêm tiền, tận dụng nó càng nhiều càng tốt.
Đồng thời tôi cũng không hoàn toàn từ bỏ việc vừa học vừa làm.
Tôi đã chịu đủ cảm giác bị người ta đánh giá thân phận chỉ vì tiền rồi.
Càng may mắn hơn là—
Tạ Thiên Dịch thật sự không xuất hiện làm phiền cuộc sống của tôi nữa.
Đây quả thật là tin vui đáng để đốt pháo ăn mừng.
Chỉ tiếc là—
Tạ Thiên Dịch không tới, nhưng lại xuất hiện một con sâu khác.
Bạch Hưng Ngôn.
Ủa?
Không phải cậu ta đã bị Tạ Thiên Dịch đưa ra nước ngoài rồi sao?
Tôi nhìn thấy cậu ta đi xuyên qua đám đông, hướng về phía tôi.
Cả người vẫn toát ra cái mùi bạch liên hoa quen thuộc.
Tôi bật cười.
Quả nhiên không phải người một nhà thì không vào chung một cửa.
Bạch Hưng Ngôn vẫn giống hệt lần đầu tôi gặp cậu ta cao cao tại thượng.
Cậu ta cao 1m72, nhưng ngay cả khi ngẩng đầu nhìn người khác cũng có cảm giác đang nhìn xuống.
"Không ngờ đấy, dạo này cậu cũng khá lắm.
Thậm chí còn trở thành 'nam thần của khoa' rồi."
Cái này thì tôi thật sự không biết.
Tôi hiếm khi lên diễn đàn trường.
Nhưng mà—
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!