Chương 1: (Vô Đề)

Khi tôi tỉnh táo lại, người đàn ông trước mặt đang đứng trước một bàn bày đầy món ngon, nhíu chặt mày.

"Tôi đã nói rồi, đừng có suốt ngày gọi điện cho tôi. Cậu tưởng tôi rảnh rỗi như cậu à?"

Tạ Thiên Dịch cởi áo khoác ra đưa cho tôi. Tay tôi theo bản năng muốn đưa ra nhận, nhưng tôi lập tức đè cái tay không có tiền đồ của mình lại.

Mày hắn nhíu chặt hơn.

"Làm sao vậy? Bây giờ còn biết giận dỗi với tôi nữa à? Cậu có biết tôi nuôi cậu vất vả thế nào không? Chỉ bảo cậu cầm giúp cái áo khoác thôi mà cũng thấy tủi thân?"

Không.

Cầm áo khoác thì có gì mà tủi thân.

Ngày nào tôi cũng giặt quần áo cho cậu, nấu cơm cho cậu, ăn uống cùng cậu, lên giường với cậu, không lấy một đồng tiền lương, làm việc của hai người.

Tôi tủi thân cái gì chứ.

Bữa cơm này, hắn thích ăn thì ăn, không ăn thì cút.

Tôi xoay người định đi, không muốn nói chuyện với cái loại tổng tài thiểu năng này nữa.

Hắn kéo tay tôi lại, khó hiểu hỏi: "Hôm nay cậu rốt cuộc bị làm sao vậy?"

Tôi cũng muốn biết mình bị làm sao.

Trước kia là tôi ngu, biết rõ mà vẫn giả vờ không biết, cứ nhất quyết phải dây dưa với cậu.

Mẹ nó tôi cũng là đàn ông, có tay có chân, làm gì mà chẳng sống được.

Sao lại phải ở bên cái người muốn ngủ thì ngủ, ngang ngược vô lý như hắn?

Tôi đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.

Nhìn bàn đồ ăn tôi chuẩn bị suốt cả buổi trưa, càng nhìn càng chướng mắt.

Thế là tôi dứt khoát kéo cả khăn trải bàn cùng bát đĩa, xách lên rồi ném hết vào thùng rác.

Làm xong việc này, tôi cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế trước bàn ăn trơ trọi, ngẩng đầu nhìn hắn rồi nói: "Ngồi đi. Đứng đó làm gì? Ngồi xuống rồi nói."

Tạ Thiên Dịch rõ ràng bị sốc, trừng đôi mắt phượng dài nhìn tôi.

Cũng phải thôi.

Nhưng thật ra tôi còn sốc hơn hắn.

Đợi hắn ngồi xuống, tôi mặc kệ vết dầu vừa nãy đổ ra khi kéo khăn bàn, đưa tay đặt lên mặt bàn — chỗ duy nhất không dính dầu.

Nhưng tôi biết, chỉ cần thế thôi cũng đủ khiến Tạ Thiên Dịch khó chịu rồi.

Bản thân hắn thì không bao giờ dọn dẹp nhà cửa, cũng chẳng thuê bảo mẫu.

Thế nhưng cứ hễ lên cơn ưa sạch sẽ, là lại đem tôi ra hành hạ.

Còn tôi thì không phải người sạch sẽ quá mức.

Tùy tiện thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!