Chương 48: (Vô Đề)

Thế nhưng gia chủ đã phân phó không thể không theo. đi vài vòng, rốt cuộc tìm được một trạch viện phù hợp, nhưng sau khi nghe xong chủ nhà báo giá, trạch viện này tính cả giường đồ gỗ, lô đỉnh cũng phải hai trăm vàng, thiếu một đồng cũng không bán.

Tân Nô trừng mắt nhìn Tử Hổ chỉ có 50 vàng nói: "đi chợ phía Tây!"

Tử Hổ đứng thẳng bất động: "Gia chủ phân phó, mặt tiền trạch viện là cửa hàng, cần khí phái, khôngcách xa cung điện, bên trong có sân vườn, vách tường, ngói lưu ly..."

Tân Nô nghe hắn nhắc lại, vẻ mặt không kiên nhẫn, đang chuẩn bị hồi bẩm Vương Hủ không có biện pháp. Liêm Y ngồi điều khiển xe ngựa nói: "Ta biết một trạch viện, giá cả có thể thương lượng, mời theo ta."

Liêm Y quen đường điều khiển xe ngựa đưa Tân Nô và Vương Hủ tới một hẻm nhỏ ở chợ phía Đông, một tòa trạch viện có thể nhìn ra được trước đây rất xa hoa xuất hiện trước mắt. Chỉ là chõ này cỏ dại mọc cao ngất, không biết bỏ hoang bao lâu?

Tân Nô tính toán phí tổn sửa trạch viện, nếu có thể mua vào với gia thấp, tu bổ cũng phù hợp.

Chỉ là nơi phồn hoa trong nội thành sao có thể xuất hiện một trạch viện hoang vu không người ở?

Liêm Y nghe xong liền im lăng một hồi nói: "Nơi này từng là trạch viện của trọng thần nước Tề, chỉ là sau này đắc tội với công khanh quyền quý, bị người nửa đêm tàn sát, cả nhà phụ nữ trẻ em lão ấu đều không may mắn thoát khỏi, chớp mắt máu chảy thành sông, sau đó nhà bị sung công bán, nhưng có người nghe được nửa đêm có thanh âm trẻ nhỏ rên rỉ thút thít, nghĩ là có quỷ, liền không ai hỏi mua, bị pháp sư dán bùa đề phòng tà khí."

Người đương thời rất mê tín.

Tuy phú thương không quá mê tín nhưng mà nơi dừng chân cũng không thể qua loa. Ở đây mỗi mộtphiến đã cũng thấm đầy máu tươi nhà lại có ma, coi như là mua cũng ở không yên ổn.

Nếu người thường nghe Liêm Y nói xong, tất nhiên vội vã rời đi.

Nhưng Tử Hổ là người sống trong sự giết chóc chẳng sợ quỷ thần, mà Tân Nô từ trước tới giờ đối với quỷ thần chính là kính nhi viễn chi, thần sắc cả hai không thay đổi.

"Vì sao ngươi biết rõ vậy?" Tân Nô thắc mắc.

Liêm Y cố gắng kìm nén, nhưng vẻ mặt vẫn lộ bi thương: "đã từng mang theo muội muội tới ăn xin trong thành Lâm Truy, đầu đường cuối ngõ đều nghe thấy."

Tân Nô im lặng đánh giá hắn, nói: "Vậy chúng ta đi hỏi thăm xem trạch viện này giá bao nhiêu."

Bởi vì trạch viện đã sung công, bọn họ liền tới điền tư, sau khi nói chuyện, chủ điền tư cũng là người lanh lẹ, thấy có người hỏi mua quỷ trạch, vội hỏi: "Các ngươi có thể bỏ ra bao nhiêu vàng?"

Tân Nô nghĩ nghĩ tới căn nhà lớn đó, chần chừ giơ ba ngón tay.

Cái giá 30 vàng cho dù ở chợ phía Tây cũng không mua được nhà lớn như vậy. Tân Nô chỉ ôm thái độ thử xem, dù sao lúc học thương đạot rong Cốc, phu tử từng ân cần dạy bảo không nên để đúng giá, cứ từ từ mà thêm.

Chủ tư điền còn đâu mà nghĩ tới xuy xét, không chút do dự nói: "30 vàng? Thành giao, sau đó lấy khế ước ra viết một bên còn theo phong tụ nước Tề mà hát vang: "Vì không có nhà, phải đi khắp nơi, hôm nay kiếm được chỗ ở, mưa gió không phải lo! một khi định khế, sẽ không thể sửa đổi! Tiền nhà hai bên thỏa thuận xong, không thể hối hận!"

Tân Nô có chút câm nín nhì vị chủ tư điền này dáng vẻ như lửa đốt mông, thầm hối hận mình vẫn ít kinh nghiệm, lúc ấy chỉ giơ một ngón tay lên thôi!

Đáng tiếc chủ tư điền kia không còn hứng nói chuyện, sau khi ca bài hát, lập tức ấn đại ấn, mở mắt lớn chờ Tân Nô giao tiền, dáng vẻ như nàng mà dám nói hai chữ "Đổi ý" hắn sẽ lập tức dùng tội danh đùa giỡn quan lại tiến hành dùng trọng hình!

Đợi lúc ra khỏi thụ tư điền, Tân Nô mới cầm chìa khóa kiểm tra phòng ốc, liền có cảm giác há hốc mồm.

Cái nhà này bên trong còn rách nát hơn, đáng sợ hơn là có thể thấy rõ vết đao búa rìu lúc trước đánh nhau, dù là người không tin quỷ thần, nhưng nhìn... những thứ chưa được cọ rửa này, cũng khiến người lạnh gáy.

Tử Hổ cũng khó xử nhìn Tân Nô: "Gia chủ phân phó năm ngày sau muốn mở tiệc chiêu đãi quyền cũ nước Tề... Hôm nay, cơ mua trạch viện như vậy, chỉ sợ gia chủ..."

Tân Nô yên lặng nhìn xung quanh, sau đó lạnh lùng nói: "Nhà lớn còn khí phái, ở gần cung điện, bên trong có sân viện, cổng vòm, ngói lưu ly... Đây có chỗ nào không phù hợp với yêu cầu gia chủ, chính là nó, lát nữa thuê công tượng tới sửa chữa là được..."

Tử Hổ bị chặn không nói ra lời, cũng chỉ có thể đi tìm công tưởng tới tu bổ.

Tân Nô chỉ huy đám thợ sửa mấy căn phòng dùng tạm. Sau khi thu thập đơn giản, Vương Hủ mới thản nhiên đi vào trạch viện mà nô nhi tỉ mỉ chọn lựa cho hắn.

Tử Hổ nhìn thấy từ lúc Vương Hủ tiến vào đại trạch, đi đi lại lại bốn phía đuôi lông mày không ngừng nhướng lên. Khi thấy gia chủ xoay người, nhỏ một thanh kiếm gãy ở góc tường, hắn có một loại xúc động muốn rút kiếm mổ bụng tạ tội.

Qua một lúc lâu, Vương Hủ mới dừng bước hỏi: "Chỗ này trước kia có người nào ở?"

Tử Hổ đã tìm hiểu rõ ràng: "Đại phu Mưu Tân tiền nhiệm nước Tề ở."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!