Chương 47: (Vô Đề)

Phát giác ra được điểm này Tân Nô thầm hoảng hốt, mở mắt ra, nhìn hắn chăm chú.

Ánh trăng chiếu nghiêng lên gương mặt hắn, đôi mắt cũng được ánh trăng nhuộm dịu dàng, nhất thời nàng không phân biệt được người trước mắt có phải Vương Hủ mình từng quen biết...

Thấy nàng ngẩn người, Vương Hủ khàn giọng hỏi: "Làm sao vậy?"

Tân Nô hoảng hốt hỏi: "Lúc trước ta đưa cho ngươi con chó nhỏ, sao ngươi không cần?"

Bàn tay của Vương Hủ vẫn vuốt tóc nàng không ngừng, ngón tay chậm rãi mà có lực xuyên qua mái tóc dài của nàng, bình thản nói: "Bởi vì con chó kia quá ngu xuẩn!"

Khi đó nàng thấy hắn đau lòng vì chú chó già, liền năn nỉ bà vú mang nàng tới nông trang trong Cốc, tự mình chọn một con chó nhỏ đang bú sữa mẹ về.

Con chó đó thật đáng yêu, bởi vì vừa dứt sữa, trên đường đi dốc sức liều mạng mút lấy ngón tay nàng, hại nàng yêu thích đến độ không nỡ tặng người, nhưng vẫn dốc sức nhớ kĩ phụ thân từng nói lời hứa đáng giá ngàn vàng, nàng đã thầm hạ quyết tâm tặng người, há có thể nửa đường độc chiếm?

Thế nhưng trong lúc nàng đấu tranh tư tưởng mới hạ quyết định, lại bị hắn quăng bỏ. Chú chó con đáng yêu còn chưa kịp đứng vững trên đầu gối hắn, đã bị túm gáy tiện tay ném vèo qua tường đất rơi vào hầm phân.

Đến bây giờ Tân Nô vẫn nhớ rõ lúc nàng nức nở cứu cún con ra khỏi hầm phân, hắn còn nhìn chằm chằm vào cún con đáng thương với vẻ chán ghét, thốt lên một câu: "thật thối..."

Thiện ý đầu tiên trong đời nàng, lại kết thúc ở trong hố phân.

Khi hắn chán ghét muốn vứt bỏ cún con vẻ mặt không hề che dấu? Đáng tiếc nàng còn nhỏ, không hiểu lòng người thâm sâu, lại bị hắn về sau lừa bịp, tin tưởng hắn là người trung nghĩa...

Hồi ức lập tức bị cảm giác nóng bỏng bên tai đánh gãy, Vương Hủ ôm nàng vào trong ngực, mặt dúi vào cổ nàng thì thầm nói: "thật là thơm..."

Bây giờ nghĩ lại biến hóa không phải chỉ tâm địa đen tối của hắn, mà ngay cả cái mũi cũng không còn tốt nữa rồi. Nàng bận rộn một ngày, ngồi cạnh đống lửa đầy khói bụi và mồ hôi, thơm chỗ nào?

Thế nhưng mà Vương Hủ vốn yêu thích sạch sẽ hết lần này tới lần khác ôm nàng không rời, từng chút một cắn môi nàng.

Tân Nô bị hắn cắn cảm thấy phiền chán, ủ rũ nói: "Toàn mùi muối biển..."

Thái độ ghét bỏ này khiến hắn tức giận, dứt khoát dùng lưỡi cảm nhận vị mặn trên toàn bộ cơ thể nàng. Tân Nô dùng sức cắn mu bàn tay mình, mới kiềm chế được tiếng rên rỉ.

May mà hắn còn cho nàng chút thể diện, cũng không lỗ mãng tiến thêm một bước.

Đến ngày thứ hai, Tử Hổ vừa mới lấy nước cho Vương Hủ rửa mặt. một cỗ xe ngựa màu nâu chạy đến.

Lúc vèn xe vén lên, người xuống xe chính là Bạch Khuê.

"Ân sư, Bạch Khuê sắp xếp không ổn nên người không ở trong trạch viện, mà ngủ ngoài trời?"

Vương Hủ hơi cau mày nói: "không phải nói ngươi không được qua đây sao?"

Vương Hủ nhận khăn Tử Hổ đưa tới lau mặt nói: "Việc ta đến nước Tề còn ai biết?"

Bạch Khuê thấp giọng nói: "Chỉ có đệ tử và Tôn Tẫn biết người tới Tề."

Vương Hủ gật nhẹ đầu, lạnh lùng nói: "không để cho người ngoài biết..."

Chỉ một câu này, Bạch Khuê bừng tỉnh.

hắn mấy ngày nay loay hoay sổ sách tới váng đầu, thiếu đi nhạy bén của mấy năm trước khi đứng trước mặt quân vương!

Ân sư lần này đến Tề, cũng không phải cam tâm tình nguyện, thật sự là bị thằng nhãi Bàng Quyên kia bức bách. Bàng Quyên bị gánh chịu tiếng xấu hãm hại đồng môn, cũng ra ngoài, phái người bên cạnh vây núi Vân Mông, chỉ đợi Vương Hủ về sẽ giết sư giải hận.

Vương Hủ là nhân vật kiêu ngạo bực nào, lại bị đồ đệ từng bước ép sát, chật vật đến đay, há lại để cho môn hạ để tử của mình biết?

Nhưng hôm nay Bàng Quyên có quyền binh nước Ngụy, lại khiến Ngụy Vương đối với hắn nói gì nghe nấy, cũng thật sự vượt qua dự đoán của Bạch Khuê. Nhưng Vương Hủ lại tránh đi mũi nhọn của Bàng Quyên... cũng liên quan lớn tới vị mỹ nhân trong xe ngựa kia.

Bạch Khuê ở trong Cốc khá lâu, lại được Vương Hủ tín nhiệm, hắn nghĩ xa hơn Bàng Quyên nhiều lắm. Nhưng kế tiếp ân sư định đối phó thế nào, hắn cũng không đoán được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!