Thấy Tân Nô nhắm mắt lại, lúc này Vương Hủ mới động thủ xử lí vết thương bị mài rách trên lòng bàn chân nàng, tuy mê man, nhưng nàng vẫn đau đến mức nhíu mày. Vương Hủ ngẩng đầu nhìn, ánh mắt khẽ động, lại cúi đầu xử lí vết thương bị mưng mủ dưới chân nàng.
Đợi lúc bôi thuốc băng bó vết thương xong, hắn mới đứng dậy xuống xe ngựa.
Tử Hổ quỳ rạp trên đất, sau khi làm một lễ thật sâu với Quỷ Cốc, không nói một lời, vung kiếm đâm về phía mình. Lại bị Vương Hủ nhấc chân, đá bay thiết kiếm trong tay.
"hiện giờ đang cần người, đợi mọi việc hoàn tất, ngươi lăn xa một chút rồi chết cũng không muộn!" Lúc Vương Hủ nói vẻ mặt lạnh lùng, lời nói khó nghe vô cùng. Mà vẻ mặt Tử Hổ chỉ lộ vẻ xấu hổ, thấp giọng đáp "Dạ".
nói xong, hắn nhìn qua Cơ Oánh sợ kinh hồn táng đảm chưa định thần lại được, nói: "Nơi đây rất nguy hiểm, chúng ta chuyển hướng đi nước Tề."
Đoạn đường này Tân Nô bị kẻ khác giả nạn dân bắt cóc, Vương Hủ cũng bị thích khách tập kích. hắnnghỉ chân trong khách điếm, lại bị kẻ khác phun thuốc mê, đóng đinh chặn cửa, phóng hỏa, mưu toan đưa hắn và đám thị vệ chết cháy trong khách điếm.
May mà hắn từ trước đến giờ cẩn thận, thói quen sắp xếp một vài người gác ngầm, kịp thời phát hiệntình huống bất thường, dội nước cho tỉnh, miễn cưỡng giết chết sát thủ trong điếm thoát hiểm.
Vương Hủ là người nhạy bén bậc nào? Lập tức phát giác ra sự việc không đúng. Theo lí thuyết hắn lập tức về Quỷ Cốc, mới là kế sách an toàn. Nhưng tâm khẽ động đột nhiên nhớ tới Tân Nô còn chưa lên đường, lập tức sai người chuẩn bị khoái mã, một đoàn người vội vàng đuổi về, mới gặp được Tử Hổ bị tập kích.
hắn biết rõ, nếu không phải Tân Nô nhanh trí, chỉ sợ nàng đã sớm rơi vào tay tặc nhân.
Bàng Quyên! Cái tên bỏ đi hắn không thèm để vào mắt lại ăn gan hùm mật báo dám hành động như vậy? Hơn nữa kẻ vừa bị hắn một kiếm đâm chết nói như thế, tên kia cũng biết...
hắn hít sâu một hơi, lại chậm rãi thở ra. Có thể hiểu rõ ẩn tình trong đó, chẳng lẽ...
Vương Hủ không tiến vào trong xe ngựa, mà tiếp nhận khăn ướt thị vệ đưa tới lau mặt và hai tay đầy máu tươi, phất tay ra hiệu để Cơ Oánh tiến tới.
Lúc này Cơ Oánh nhìn gương mặt tuấn mĩ của ân sư, không còn nửa phần mê luyến. Dáng vẻ ân sư lúc này hoàn toàn khác vẻ hung ác vừa nãy đưa tay bóp yết hầu tên cướp như bóp vỡ trứng chim, khiến người nhìn toàn thân tê dại.
Ân sư bình thường nhìn văn nhã tiên phong đạo cốt, lại có thể lạnh lùng ngoan lệ như vậy, cho dù kẻ bị hắn giết là một tên cướp bóc xấu xa, nhưng vẫn khiến người xem không rét mà run.
"Ta nghe phụ thân ngươi nói, ngươi và tỷ tỷ sắp gả tới nước Tần. Nhưng hóa ra Tần Sử vừa mắt chính là thân nữ của Ngụy Vương, Ngọc Cơ vừa hồi cung, sao tạm thời thay thế ngươi?"
Cơ Oánh thành thật mà đáp: "Vốn là có quan hệ thông gia với Ngọc Cơ, nhưng sau này nghe nói nàng ta và Bàng đại tướng quân vừa gặp đã yêu, năn nỉ Ngụy Vương sửa lại chủ ý. Ngụy Vương rất sủng ái Ngọc Cơ, lại cộng thêm Bàng tướng quân tự mình mở miệng, liền nhận định hôn sự, gả Ngọc Cơ cho Bàng tướng quân. Vì vậy thiếu người, tỷ tỷ chuẩn bị gả tới nước Tần."
Những lời này của Cơ Oánh hoàn toàn cởi bỏ nghi hoặc trong lòng Vương Hủ.
Tính toán, đã mấy ngày nay không có tin tức gì từ thành Đại Lương nước Ngụy. Sau khi hắn tính toán tốt quân cờ ẩn Tôn Tẫn, liền cùng Tân Nô du ngoạn, nhất thời không để ý tới đám sài lang kia.
Trước kia trong Cốc Bàng Quyên cũng không phải đệ tử xuất chúng, không ngờ hắn chẳng những mộtbước diệt trừ đệ tử Quỷ Cốc trong vương triều Đại Lương, lại còn nhổ cỏ tận gốc, chủ định đối địch với ân sư của hắn ngày xưa.
Mà Thân Ngọc hẳn là lúc trước bị hắn đánh một chưởng sinh lòng tạo phản, cùng Bàng Quyên cấu kết với nhau làm việc xấu. Tên nam nhân kia lòng dạ hẹp hòi có thù tất báo, hơn nữa Tân Ngọc cũng là mộtkẻ độc ác, thật sự là một đôi lương xứng tuyệt thế!
hắn biết rõ, nếu không phải lúc trước Ngụy Văn Vương tự mình phong cho núi Vân Mộng là thánh địa ẩnsĩ, tiến vào cửa cốc không được mang kiếm. Dựa vào hận ý của Bàng Quyên, nhất định là muốn tự thân san bằng núi Vân Mộng, từng chút một mà xé nát người khiến hắn chịu khuất nhục.
Lòng người trong thiên hạ luôn thay đổi, cho dù thâm trầm như Vương Hủ cũng không thể tính toán được.
Mọi chuyện đã sáng tỏ, Vương Hủ bình tĩnh lại, sau khi quyết định chủ ý, hắn xoay người cưỡi trên lưng ngựa, mặc kệ hơi lạnh bao trùm toàn thân, tiếp theo một đoàn xe ngựa hăng hái đi về phía nước Tề.
Lúc Tân Nô tỉnh lại, Vương Hủ đã ngồi trong xe xem sách lấy từ rương nhỏ, hai chân nàng đặt trong ngực hắn, có lẽ sợ lúc ngủ nàng lộn xộn.
Bởi vì xiêm y đều bị đốt trong đám lửa ở khách điếm, y phục của hắn chỉ có thể giặt tạm, may mắn xiêm y tối màu không lộ vết máu, phơi trên xe ngựa một ngày là có thể mặc, lúc này hắn cởi bỏ nửa người trên, ngồi trong xe ngựa.
Tân Nô trừng mắt nhìn, dần dần hồi tưởng lại tình hình trước lúc mê man, vội vàng đứng dậy, nhìn Vương Hủ hỏi: "hắn nhắc tới phụ thân ta, hắn nói cái gì?"
Vương Hủ không thèm đếm xỉa tới nàng nói: "Bọn chúng đều là do Bàng Quyên sai tới, tốn công sức như vậy, nhìn ra được Bàng tướng quân rất si mê nàng, lúc trước ở Vương Đình nàng hao tổn tâm trí lấy sách của phụ thân nàng, hắn nhìn ra được, dùng phụ thân nàng để lừa gạt nàng, lời nói nhàm chán như vậy, có gì phải nghe?"
Lời này kín kẽ không chút sơ hở, nhưng Tân Nô có cảm giác không đúng. Nàng ngồi trên xe, cảnh giác nhìn Vương Hủ, đang định nói chuyện, lại nghe thấy hắn truy vấn: "Ban đầu nàng ở Đại Lương có dây dưa gì với Bàng Quyên? Vì sao hắn cứ bám riết lấy nàng?"
Tân Nô cảm giác Vương Hủ nói dối, cố ý dẫn dắt đổi chủ đề, trong lòng tức giận quyết định nói thật, cho gia chủ không thành thật một phen nóng giận.
"Chỉ là lúc bị hắn bắt vào trong phủ, trong xe ngựa bị hắn khinh bạc một..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!