Chương 42: (Vô Đề)

Tuy lòng bàn chân Tân Nô đã kịp thời xử lí nhưng vẫn bị rộp, chân không thể chạm đất, hai ngày nay đều buồn bực trên giường, tất nhiên tinh thần giảm sút, bây giờ cùng Cơ Oánh hồi cốc, dọc đường đicũng bớt cô đơn.

Từ lúc phụ thân nàng qua đời, thì không chơi cùng các bạn cùng tuổi, tuy Cơ Oánh tuổi nhỏ hơn nàng, nhưng kinh nghiệm phong nguyệt lại không phải là người suốt ngày trong cốc như nàng có thể so được. đi theo phu tử Cơ Oánh, kiến thức quả thật là...

Tân Nô cũng coi như tiếp xúc với hai tỉ muội Cơ gia.

Tuy Cơ Oánh và Cơ Khương làm nghĩa nữ của Ngụy Vương trong Ngụy Cung là tỷ muội, nhưng tính tình không giống Cơ Khương, còn có chút thẳng thắn, ở chung nhẹ nhàng hơn là Trương Hoa ngây thơ đơn giản.

Nhưng Cơ Oánh trong lòng mang tâm sự, sau khi hỏi vết thương ở chân của Tân Nô, hơi ngần ngừ hỏi: "Tỷ biết không? Quy Khương đã sớm lập gia đình hai lần, chỉ là trượng phu của tỉ ấy tân hôn thì nhiễm bệnh chết bất đắc kì tử, tỷ ấy bây giờ là lần thứ hai..."

Cơ Oánh chẳng những có cái mũi thính mà tin tức cũng linh động. Xuất cốc mấy ngày theo phụ thân xuất nhập các nước thâm nhập dịch quán, nghe được khá nhiều tin đồn về Quy Khương.

Tân Nô nghe xong cảnh giác liếc nhìn Cơ Oánh, miệng mồm như vậy, sao có thể giữ bí mật?

Cơ Oánh cũng hiểu ánh mắt nàng, nhìn thần sắc Tân Nô lập tức hiểu rõ lòng nàng nghĩ gì, lập tức bĩu môi nói: "Được rồi, chuyện tỷ và ân sư, ta cũng là xui xẻo mới phát giác, phu tử vừa đấm vừa xoa uy hiếp ta một hồi, ta đánh chết cũng không nói."

Tân Nô không hỏi, nhưng ngày ấy Vương Hủ nói chuyện có thể khiến Cơ Oánh thay đối sắc mặt, nghĩa là chỉ ra điểm yếu của nàng ta, như vậy không cần phải quá lo lắng.

Cơ Oánh nói xong ẩn tình của Quy Khương, nhưng không thấy Tân Nô phản ứng, lập tức nhíu mày bực mình nói" "Tỉ không tò mò vì sao Quy Khương kia bỗng thành quả phụ à?"

Tân Nô suy nghĩ một chút nói: "Chắc trùng hợp sinh bệnh? Quy Khương muội muội cũng thật khổ..."

Cơ Oánh vung tay lên, không kiên nhẫn mà nói: "Nào có chuyện trùng hợp như vậy? Ta nghe nói là Quy Khương không thích lập gia đình... Chính Quy Khương hạ độc trượng phu đã chết!"

nói xong lời này, Cơ Oánh trừng mắt, khẽ rùng mình một cái, rốt cuộc nói ra nỗi lo trong lòng: "Tân Nô tỷ tỷ, tỷ nói giờ Quy Khương học y, chẳng phải như hổ thêm cánh sát nhân vô hình sao? Tỷ mau giúp ta ngẫm lại, trước kia ta có đắc tội tỉ ấy không? Tỷ ấy liệu có thể âm thầm cho ta một liều thuốc độc?"

Tân Nô buồn cười nhìn Cơ Oánh ngoài mặt tỏ ra già dặn nhưng vẫn còn chút ngây thơ của thiếu nữ nói: "Hình như lúc ăn cơm muội cướp đĩa sò của nàng, còn có lúc dạy học, nói Quy Khương ngồi chỗ thông gió, ép buộc Quy Khương đổi chỗ ngồi. không biết trong lòng Quy Khương thế nào, nhưng nếu là ta, riêng việc ai dám cướp đoạt mĩ thực với ta, ta sẽ cho hắn một bát thuốc độc, ép uống bằng hết..."

Lời vừa ra, sắc mặt Cơ Oánh thay dổi, cố gắng trấn định ngồi yên trên xe, chỉ là ngậm miệng hồi lâu không nói. Cuối cùng không nhịn nổi khóc òa lên một tiếng: "Sao... Làm sao bây giờ, ta không muốn chết, cho dù đi lấy cái lão già Tần Vương kia, cũng tốt hơn là chết thảm tha thương, Tân Nô tỷ tỷ, ta... Ta không muốn về Quỷ Cốc nữa!"

Tân Nô vốn định trêu chọc nàng, ai ngờ kẻ ngày thường ương ngạnh lại bị hù dọa tới vậy. Lập tức đưa khăn cho nàng lau nước mắt rồi nói: "Mất công muội học quỷ biện, sao không chịu động não? Ta hỏi muội, bình thường Quy Khương thích nhất làm gì?"

"... Nghiền dược, bắt mạch, khám chữa bệnh cho người trong cốc..."

"Đúng rồi, Quy Khương tuy lần đầu học y thuật, nhưng mọi chuyện đều đích thân làm, chúng ta khôngphải đã nhìn thấy nàng vì khám chữa chân cho một lão bộc trong cốc mà không để ý hai chân ông lão đầy mủ tanh tưởi, nâng đặt lên đùi nàng để rịt thuốc băng bó sao?"

"một người có lòng tốt, ngay cả nô lệ cũng đối xử như bệnh nhân bình thường, làm sao có thể tân hôn độc chết trượng phu?"

Cơ Oánh hơi phản ứng nói: "Đúng, lúc ấy muội nhìn còn buồn nôn cơm tối ăn không vào..."

"Đó, một người có lòng tốt như vậy, đối xử với nô lệ như người thường làm sao có thể là kẻ hạ độc trượng phu?"

Sau cuộc trò chuyện Cơ Oánh an tĩnh lại. Nàng vô tình nghe được lời đồn đại ở nước Tần bối rối khôngphân biệt rõ trong lòng ngập tràn sợ hãi, lúc này nói ra những tin đồn ảnh hưởng tới Quy Khương, lại nghe Tân Nô nói vậy, trong lòng thầm áy náy...

Hoàn toàn chính xác, bốn nữ đệ tử trong Cốc, Tân Nô lạnh lùng có chút bí ẩn, Trương Hoa tính tình lỗ mãng... Chỉ có Quy Khương hiểu chuyện chững chạc, chiếu cố nàng khắp nơi. Hai trượng phu của nàng bị chết chắc có nỗi khổ riêng...

Tự dưng lại thất thố trước mặt Tân Nô, Cơ Oánh chỉ có thể ngượng ngùng nói: "thật sự nếu hạ độc trượng phu cũng không có gì đáng sợ! Muội ngược lại hi vọng mình có bản lĩnh như Quy Khương, đến lúc đó thoát khỏi Tần vương già nua, đổi một người trẻ tuổi anh tuấn đấy..."

Tân Nô không nói gì thêm, chỉ nhắm mắt dưỡng thần. Mấy ngày nay bởi vì lòng bàn chân bị phỏng, đêm đau nhức không ngủ được, thời tiết nóng dần, nếu không chăm sóc cẩn thận, vết thương sẽ mưng mủ...

Trong lòng nghĩ ngợi đột nhiên phía trước truyền đến âm thanh cãi vã.

Vén rèm xe xem xét, thì ra có dân tị nạn ở nước Tề ngăn đường.

Nước Tề mất mùa, chuyện này cứ vài năm lại xảy ra. Nhiều năm trước sĩ tử nước Tề thanh cao mạnh mẽ hùng hồn nói thà chết cũng không ăn "Đồ bố thí" nhất thời được đám nho sinh tán dương rộng rãi.

Đây cũng là một trong những lễ nghĩa ở nước Tề, sau đó nạn dân bị đói ở nước Tề vì nâng cao khí tiết thanh cao, ôm chặt cái bụng đó ngã trên đường chờ chết. Mới có việc nạn dân lưu động thậm chí phát sinh cảnh giết người đoạt đồ.

Tử Hổ đi trước xe ngựa chau mày, thế đạo không yên ổn, hắn đã sai thị vệ đi trước một canh giờ dò đường. Tìm hiểu qua con đường này không có lưu dân đi lại, lúc này mới cho xe ngựa xuất hành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!