Trong lúc vô tình Cơ Oánh khám phá ra bí mật không thể tưởng tượng nổi. Lúc này cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng, cảm giác buồn khổ giảm đi khôngít, ân sư gần đây cao cao tại thượng, lại lớn mặt ăn cỏ ngay trước cửa hang, cảm giác đắc ý này văn chương có thê hình dung.
Nàng và Tân Nô nói chuyện hồi lâu, sau đó mới nói rõ nguyên nhân tại sao ở đây.
"Tỷ tỷ bị nước Tần Sử chọn trúng, ít ngày nữa sẽ về Hàm Dương, ta là của hồi môn của tỷ tới làm thiếp, nên theo phụ thân tới gặp Tần Sử một lần, sau đó là chuẩn bị vì tỷ tỷ nhập cung nước Tần."
Tân Nô nghe xong thấp giọng nói: "Chúc mừng Cơ Oánh muội muội..."
nói đến đây, Cơ Oánh luôn tươi cười bỗng trầm tư nói: "Tần vương tuổi tác còn lớn hơn phụ thân. Hậu cung mĩ nhân không ngừng, nhan sắc của ta không bằng tỷ tỷ, nhưng là cùng gả đi, có gì đáng để chúc mừng? Nực cười là phụ thân còn để ta nhập Quỷ Cốc, trông cậy ta học chút ít mưu lược trợ giúp tỷ tỷ được sủng ái..."
nói xong câu này, nụ cười lại treo trên mặt Cơ Oánh: "Cho nên đừng phí hoài tuổi trẻ, chờ lúc vào quan tài mới không hối hận. Xem ra, ân sư mặc dù không mạnh mẽ, nhưng cuộc sống luôn khá giả, toàn thân trí thức... Tỷ tỷ, nếu ngươi và ân sư thân thiết, vậy tặng Trương Nghi cho ta trêu chọc mấy ngày, được chứ?"
Tân Nô không ngờ Cơ Oánh lại một lòng nhận định nàng và Trương Nghi có ẩn tình.
Nàng học quỷ biện, sớm chiều một chỗ với Trương Nghi, tuy lúc đầu có vẻ xem thường huynh muội Trương Nghi, Trương Hoa dáng vẻ quê mùa, nhưng thân là nữ nhi của Tư Đồ nước Ngụy, sĩ khanh cao quý đều nhìn nhiều hơn, lại cảm thấy mệt mỏi vì bọn họ luôn tỏ vẻ cao ngạo. Trương Nghi uyên bác mà tinh thần phấn chấn thiếu niên mạnh mẽ, mới lạ, Cơ Oánh cảm thấy nên giao hảo một phen, cũng không uổng công học hỏi ở Quỷ Cốc một hồi, vụng trộm nếm trải hương vị nơi hoang dã.
Tất nhiên là Tân Nô nói mình không có quan hệ gì với Trương Nghi, Cơ Oánh cứ thoải mái. Chỉ hi vọng dời đi sự chú ý của nàng ta, chớ nói chuyện mà nàng ta ngửi được ra ngoài. Mà Cơ Oánh thì đắc ý khi thấy vẻ mặt đắn đo của Tân Nô, có giá đỡ khác rồi mới đồng ý với nàng ta.
Lúc hai người nói xong chuyện riêng, Tân Nô đứng dậy muốn đi vệ sinh, mới thấy Tử Hổ mặt không biểu tình đứng sau cột gỗ.
Vị này đúng là không biết xấu hổ, nghe toàn bộ chuyện nàng và Cơ Oánh nói. Về phần cái lời ong tiếng ve kia có đưa tới tai Vương Hủ hay không, thìkhông thể nào đoán được rồi.
Vương Hủ và Cơ Phủ hào hứng trò chuyện, không biết đước chỗ tốt gì Cơ Phủ cười tới nếp nhăn giãn ra, xóa bỏ toàn bộ nỗi lo lắng ban ngày ở Phi Liêm.
Đợi lúc đàm đạo tận hứng, thời gian cũng khuya. Hai người mới tạm biệt, Vương Hủ tự mình tiễn Cơ Phủ và Cơ Oánh lên xe ngựa.
Tân Nô đứng trên đài cao, mượn ánh đèn treo tường lập tức tấy Tử Hổ cúi đầu bẩm báo bên tai Vương Hủ.
Sắc mặt gia chủ Quỷ Cốc lập tức mười phần đặc sắc, chậm rãi ngẩng đầu nhìn sang phía Tân Nô, ánh mắt kia đúng là sắc bén không nói nên lời!
Sau khi Vương Hủ tiễn Cơ Phủ lên ngựa, lại tự mình tiễn Cơ Oánh lên xe ngựa, cũng không biết hắn thấp giọng nói cái gì, sắc mặt Cơ Oánh đột biến, dáng vẻ khủng hoàng, mà Vương Hủ thì chỉ mỉm cười nói vài câu, giống như an ủi ái đồ đang kinh hoảng thất thố.
Đợi lúc Tân Nô xuống, hắn cười như không cười nhìn nàng.
Tân Nô không hỏi cũng biết nguyên do, liếc mắt nhìn Tử Hổ đứng bên cạnh Vương Hủ. Thầm nghĩ, trượng phu sức dài vai rộng cũng học thói tọc mạch!
Tiến vào buồng xe, Vương Hủ không nói chuyện, ánh mắt sâu xa nhìn chằm chằm vào Tân Nô.
Nhưng Tân Nô không thèm để ý, ban ngày lao lực một hồi, tối lại bị Cơ Oánh nhìn ra bí mật, tự dưng hao phí tinh thần, nhưng xem ra Cơ Oánh bị Vương Hủ hù dọa, hẳn không sinh ra biến cố gì, trong lòng thầm buông lỏng, mệt mỏi ập tới, liền chuẩn bị dựa vào thành xe nghỉ ngơi.
Về phần những lời nàng dùng ứng phó Cơ Oánh, cũng không có gì quá đáng, tất nhiên không cần để tâm.
Nhưng mắt vừa khép, người đã bị kéo tới trong ngực hắn.
"Nô nhi cảm thấy làm sao mới không chán, mới lạ?" Giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang bên tai. Tân Nô mở mắt, Tử Hổ thật sự là nhân tài, truyền lời cũng rõ từng chi tiết?
"Bị nàng ta hỏi tới phiền, thuận miệng đáp mà thôi, gia chủ thật sự tuyệt vời, không biết trong thiên hạ có bao nhiêu nữ tử thầm mơ ước!" Vội vàng ứng phó vài câu, cơn buồn ngủ ập tới, chính xác là không thể nói được vài câu uyển chuyển. nói cho cùng, Tân Nô không biết công phu giường chiếu của đàn ông không thể nói lời xem nhẹ. Lời nói của nàng khiến Vương Hủ đeo trên lưng danh hiệu "Đến, đi nhanh chóng", chính xác là động vào tổ ong vò vẽ!
Nhìn tiểu nô nhi trong ngực nói mấy câu, lại không kìm được ngủ gà ngủ gật, Vương Hủ vừa tức vừa thương, chỉ ôm nàng vào trong ngực, thì thầm bên tai: "Tối nay nàng không ngủ được rồi, ta sẽ không để nàng cảm thấy ta "ra nhanh" khiến nàng tận hứng...
Mà Tân Nô lại không để uy hiếp của hắn trong tai, chỉ dựa sát vào lòng hắn, gương mặt cọ cọ lồng ngực kiên cố, ngủ say sưa.
Vương Hủ khẽ nhíu mày, trong lòng nảy ra hàng ngàn hàng vạn cách sửa trị nàng, cuối cùng chỉ đành lấy chăn mỏng ở bên cạnh đắp lên người nàng, ngăn cản gió đêm lạnh thổi vào.
Nhưng Quỷ Cốc Tử luôn là người có thù tất trả, đợi đến lúc Tân Nô hiểu rõ nét tinh túy trong câu "không vội vàng" thì đã là xé chiều ngày thứ hai.
Nam nhân nhìn ổn trọng một khi phóng túng... có thể sánh với các vương hầu thối nát trong triều đình. Vì để mĩ nhân không cảm thấy chán, tư thế đa dạng, về phần nước ngọt, thật sự là một giọt cũng không lãng phí.
Cuối cùng Tân Nô không thể chống đỡ, ngay cả âm thanh cầu xin cũng không kêu ra nổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!