Chương 40: (Vô Đề)

Ban ngày ban mặt làm chuyện hoang đường như vậy nhưng vẫn là chậm rãi thích ứng.

Trong nội thất, giống như những nơi Vương Hủ thường đến, khắp nơi lộ vẻ xa hoa. Sau màn che, có một chiếc giường ngà voi trang nhã.

Giường đơn giản lộ ra ánh sáng trắng tinh tế, hoa văn nạm khảm khiến người nhìn phải nghẹn họng.

Chẳng trách gần đây đám sĩ khanh nhao nhao bỏ giường cũ, mua loại giường lớn này. Nếu không phải đã trải nghiệm một lần, sao có thể khám phá ra sự thú vị trong đó?

Giống như lúc này, mĩ nhân tóc đen buông xõa, nằm trên giường, hai cổ tay mảnh khảnh cầm lấy thanh chạm khắc đàu giường, khiến người cảm thán. Hai mắt mĩ nhân mờ nước, miệng nhỏ thở dốc, âm thanh rung động: "Gia... gia chủ, đủ rồi.. Nô nhi thật sự không chịu nổi."

Đợi đén lúc giường ngọc ngừng lắc lư, Tân Nô chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, nằm mệt mỏi trong mền tơ, mặc kệ hắn ôm nàng, kéo sát vào lồng ngực rộng lớn.

Vương Hủ nhẹ nhàng hôn mái tóc nàng, thấp giọng: "Đói bụng không? Ta gọi nhà bếp chuẩn bị món ăn cho nàng."

Hôm qua khi gặp ba gã côn đồ, suýt chút nữa bị lăng nhục, Tân Nô cảm giác mình quá yếu, muốn ăn thật nhiều để nuôi dưỡng cơ thể khỏe mạnh hơn một chút.

Cho dù lúc này không còn khí lực, nàng vẫn gật đầu nhỏ giọng nói: "Còn muốn ít thịt khô, cá chưng..."

Thịt muối phơi khô cắt nhỏ xào lên ăn rất vừa miệng, dùng nó nấu canh lại càng thêm ngon, nhưng nàng bình thường không thích ăn nhiều thịt giờ chọn một bàn toàn thức ăn mặn, khiến khóe miệng Vương Hủ khẽ cong.

Ôm nàng mỉm cười thấp giọng: "Nàng mang thai? Sao thèm ăn nhiều như vậy?"

Nhất thời câu nói đùa này khiến toàn thân Tân Nô cứng ngắc, nín thở nhìn Vương Hủ.

Lúc này đã quá ngọc, ánh mặt trời xuyên thấu qua màn che rọi vào khiến gương mặt hắn thêm rực rỡ. Chẳng biết tại sao nam nhân đang im lặng bỗng trở nên lạnh lùng nói: "Trước kia thương nàng còn nhỏ, khó sinh nở, dùng biện pháp tránh thai, nhưng giờ nàng trưởng thành, có thể sinh..."

Chữ "Sinh" thốt ra rất nhẹ nhàng linh hoạt, cộng với cách nói chuyện trầm ổn của Quỷ Cốc Tử, khiến người ta cảm thấy đây là chuyện bình thường không có gì đáng ngạc nhiên.

Tân Nô vội vàng nuốt xuống chữ "không" vừa định thốt ra, nín thở nói: "Lúc mẫu thân sinh ta khó sinh, ta sợ ta cũng sẽ..."

Vương Hủ đẩy nhẹ màn che ra một ít, mặc kệ cho ánh mặt trời chiếu thẳng vào Tân Nô khiến nàng đổ mồ hôi, giống như là muốn đo lường sự thậttrong lời nói của nàng.

Có lẽ gương mặt nàng lộ ra vẻ sợ hãi quá mức, hắn rốt cuộc buông rèm nói: "Yên tâm, nàng không..."

Lời nói lập lờ nước đôi cũng không biết là "Nàng không phải sinh" hay "Nàng không giống mẫu thân".

Về những... bí mật phòng the này chưa từng có ai dạy nàng, Vương Hủ chính là phu tử dạy nàng vỡ lòng. Về phần tránh thai hay sinh con đối với nàng mà nói, là những vấn đề quá huyền ảo nàng không biết phải làm thế nào.

Hôm nay hắn nói nàng nên sinh con cho hắn. Khiến Tân Nô thầm lo lắng cho con đường tương lai.

không khí mập mờ trong phòng lập tức tiêu tán, Vương Hủ không gọi bọn nô tì vào hầu hạ. trên giường đã có sẵn một nô tì, nhưng mà mới tiến vào chăn, đã mơ mơ màng màng ngủ rồi.

Đợi lúc người hầu mang đồ ăn lên, Vương Hủ không đợi nô nhi đang mệt phờ kia động thủ, tự mình dùng búa gõ vào lớp đất sét, mùi thơm nồng từ khe hở tỏa ra. Sau khi bỏ lớp đất sét, thịt ở bên trong rất ngon nước thịt không bị mất. hắn bê bàn lên giường, dùng tay xé thịt thành từng miếng nhỏrồi đút cho nô nhi đang lười biếng nằm trên giường, đôi lúc ngón tay còn lau nhẹ vệt mỡ trên khóe miệng nàng, đỡ dính vào chăn.

Lúc này chính là tướng ăn không quy củ, mất hêt lễ nghĩa giáo dưỡng của người đọc sách.

Nhưng cũng không có gì kì lạ. Nền tảng sức khỏe của nàng hơi yếu, động chút sẽ mệt, mà mệt nàng sẽ lười biếng. Đây là thói quen được nuôi dưỡng từ nhỏ, cũng không hề cảm thấy không đúng. Giống như sau lúc mây mưa, Vương Hủ vẫn luôn chăm sóc tư nô là nàng, đối với hai người đó là chuyện quá bình thường.

Sau khi nàng ăn vài miếng, có chút sức lực, liền ôm chăn đứng dậy, tóc tai bù xù ngồi nhìn thức ăn đầy bàn. Lúc chọn món thì thật hào hứng, nhưng ăn được một lát, mấy miếng thịt đã khiến nàng lửng bụng.

Vương Hủ biết rõ tính xấu của nàng, liền dùng muôi đồng múc canh cho nàng uống.

Thiếu nữ mười tám tuổi, sẽ không chìm đắm vào cảm xúc quá lâu.

Tân Nô cảm thấy lần này ra ngoài, kiến thức của nàng nhiều hơn, vừa nghĩ phải trở về cốc, chẳng biết đến khi nào mới có thể đi ra ngoài thỏa mãn tầm mắt như vậy, đột nhiên suy sụp tinh thần, quay đầu lại lấy cơm canh cho Vương Hủ, cẩn thận từng li từng tí hầu hạ hắn, nàng còn muốn đi dạo phiên chợ một vòng đấy.

Có lẽ do Tân Nô vừa kiếm được một món lời cho hắn, Vương Hủ rất thoải mái đồng ý.

Lằng nhằng cả buổi rồi còn ăn trưa, Tân Nô muốn tắm nhưng lại sợ hết phiên chợ, đành múc tạm nước rửa mặt, và vệ sinh phía dưới, sau đó đứng dậy thay y phục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!