Đến cùng Tân Nô vẫn còn chút đơn thuần, sau khi nghe lời Vương Hủ nói muốn thử một lần, đầu óc nghĩ tới nơi này không có đồ dùng may vá phải làm sao thử?
Thế nhưng tiếp tới nhìn vẻ mặt tràn đầy tà khí của Vương Hủ, nhất thời kịp phản ứng, trừng mắt nhìn hắn, một hồi lâu mới nói: "Trong đêm gió mát, kính xin gia chủ về nghỉ ngơi, miễn cho cảm lạnh khiến nô tì phạm sai lầm."
Vương Hủ dùng tay điểm nhẹ môi anh đào: "Chính là ở chỗ này... thụ giáo, nếm hương thơm, tất cả đều là là mùi vị sơn dã!"
Có lẽ lúc trước Tân Nô chịu nhận lỗi có tác dụng, lúc này Vương Hủ không còn tức giận. Trong màn đêm hắn cởi bỏ những trang nghiêm đứng đắn ban ngày, trở thành kẻ ngang tàng vô lại.
Khi Tân Nô bị đuổi ra khỏi phòng đã tắm bằng nước ấm, bởi sợ gió đêm lạnh nên đổi y phục khá dày, cổ áo bị xốc lên mùi thơm da thịt ngọt ngào tỏa ra khiến say lòng người.
Gia chủ tu bổ phòng đến trưa, lúc này toàn thân tỏa nhiệt, tuyệt nhiên không sợ gió lạnh nơi đồng hoang.
hắn vừa mút cổ nàng vừa cười khẽ: "Có nữ nhân tướng mạo xinh đẹp, gặp gỡ bất ngờ trên cỏ thơm... Quả nhiên Nô nhi chú ý công tử nhà giám sát nước Triệu, nhớ rõ y phục hắn phong nhã, đương nhiên cũng nhớ sâu ý cảnh "thảo phiên lãng dũng" trong thơ tình, nếu ghét bỏ cỏ nơi này không đủ cao để thân mật, có muốn đổi nơi khác?
Tân Nô không muốn cãi nhau với hắn, quả thật vừa rồi bị hắn dọa, nỗi khiếp sợ trong rừng buổi chiều vẫn còn chưa tiêu tán, giờ hắn lại bày ra dáng vẻ vô lại trêu chọ nàng, trong đêm khuya gió lạnh cảm xúc chợt dâng, nước mắt không nhịn được lăn xuống.
Vương Hủ đang hôn nàng bỗng nhiên bờ môi cảm nhận được vị mặn ấm của nước mắt thoáng khựng lại.
Tân Nô không biết vì sao nằm trong lồng ngừng hắn nàng lại tủi thân muốn rơi nước mắt, nhanh chóng lau đi, cố nén nức nở nói: "Gió cát thổi, nhất thời rơi lệ..."
Vương Hủ lặng im một hồi, ngừng hành động khinh bạc, lật người ôm nàng lên, giữ chặt trong lồng ngực rộng lớn của mình, giống như trấn an nỗi sợ hãi ban ngày, dùng tay nhẹ nhàng vỗ sau lưng nàng...
Hai người nhất thời im lặng nhìn bầu trời đêm đầy sao.
Mới rồi là hoảng hốt vì ở nơi hoang dã, mặc dù biết trời đêm đẹp nhưng không có lòng thưởng thức. Bây giờ tiếng sói tru đã ngừng, bên cạnh có người mặc dù không lương thiện, nhưng cảm giác ấm áp lại vô cùng quen thuộc, lúc trước Vương Hủ cũng từng nẳm trên thảm cỏ ngửa đầu ngắm bầu trời đêm tự xem huyền cơ, chỉ là quá lâu, dường như có chút không nhớ nổi...
Đáng tiếc đôi nam nữ lúc này nằm trên thảm cỏ nơi hoang dã đã sớm vượt qua tuổi ngây thơ, sao có thể chỉ đơn thuần thưởng thức cảnh đêm như vậy?
Đợi lúc cảm xúc Tân Nô ổn định, hắn đến cùng vẫn xoay người đặt nàng dưới thân. Chỉ là đã nói kiểm nghiệm bàn tay thô kệch xe chỉ luồn kim mộtmình hắn làm hết, giống như an ủi trẻ nhỏ, dùng đủ những mật ngữ an ủi, khiến cho khung cảnh yên tĩnh nơi cánh đồng nhiều hơn một hồi thở gấp rên rỉ...
Đến rạng sáng, sương sớm dần nặng, lúc này Vương Hủ mới dùng chăn bông bọc Tân Nô toàn thân vô lực về nội viện.
Lúc Tân Nô mơ mơ màng mảng tỉnh dậy, Vượng Hủ còn chưa tỉnh, ngắm nhìn bốn phía, đều là gạch mộc tường vây, nhưng được tu bổ cẩn thận, chứng tỏ phẩm vị gia chủ không tầm thường, thậm chí còn tỉ mỉ dán từng mảnh trúc phiến, bên trong phòng gia cụ đều là tre, ánh nắng sớm rọi vào, nhìn thật sự trang nhã, đây là khung cảnh Tân Nô không quen thuộc.
Nhưng hôm qua khi nhìn trận bát quái ngày sân còn có bút tích Vương Hủ, không khó đoán ra đây là khu nhà cũ của Vương Hủ khi nhỏ.
Căn bản Tân Nô không nghĩ tới Vương Hủ vậy mà cũng có quê quán. Hơn nữa trước kia nghĩ hắn xuất thân thấp kém, nhưng một hài tử gia đình nghèo hèn làm sao có thể thiết kế bát quái trận? Mà mẫu thân Vương Hủ am hiểu trồng lan nhất định cũng không phải tục nhân.
Nhưng Vương Hủ tuổi nhỏ đã tiếp nhận giáo dưỡng, vì sao lúc trước không tìm nơi nương tựa làm đồ đệ của phụ thân, hết lần này tới lần khác đi làm nô bộc thấp hèn?
Lúc tế bái phần mộ phụ thân, Vương Hủ cũng không đi cùng, chỉ dừng bước bên sườn núi, có Khải Nhi và Tử Hổ làm bạn với nàng tới bái kiến.
Sáng sớm Tân Nô đã chuẩn bị xong đầy đủ thư tịch cho phụ thân còn có sách mà vương nước Ngụy đồng ý biên soạn, xem như chết cũng vinh quang.
Đốt xong thư tịch, Tân Nô đứng dậy, không khỏi nhìn phần mộ bên cạnh kia, bia mộ mờ mờ không nhìn ra cái gì. Cũng không biết là người phương nào làm bạn với phụ thân nơi cửu tuyền? Có phải phụ thân nhớ mẫu thân ngày đêm không thể ngủ yên? Nếu như được, nàng cũng muốn dời phần mộ mẫu thân đến nơi này, ít nhất cũng khiến phu thê đoàn viên, không chia lìa.
Lúc từ trên núi xuống từ xa nàng nhìn thấy thân ảnh cao lớn của Vương Hủ đứng lẻ loi cô độc ở bờ sông. Mặt hướng về phía bờ sông cuồn cuộn nước, chẳng biết sao thấy có chút cô đơn tiêu điều.
Cho tới lúc nàng tới gần, Vương Hủ mới chậm rãi quay người, trên mặt không chút vui vẻ, thản nhiên nói: "đi thôi."
Tân Nô theo hắn lên xe ngựa, suy nghĩ làm thế nào đề cập việc dời phần mộ mẫu thân tới đây.
Nàng nhìn Vương Hủ đang nhắm mắt dưỡng thần, nam nhân này gần đây khá dễ nói chuyện, nếu là mở miệng nói... chuyện nhỏ này có thể đồng ý đấy.
Nhưng khi nàng lắp bắp nói ra thỉnh cầu của mình, Vương Hủ đang nhắm hai mắt sắc mặt trở nên khó chịu, cằm căng cứng, lông mi đen dày lay động, lúc hắn mở mắt ra, gương mặt anh tuấn tràn đầy vẻ châm chọc: "Lúc trước mẫu thân nàng bỏ trốn, hợp với Tân Tử. Sống, cũng không phải là chính thức gả vào Tân gia, nữ nhân không danh không phận có tư cách gì tiến vào mộ phần Tân gia?
Nàng đã từng hỏi qua những tộc nhân khác có bằng lòng cho nữ nhân như vậy tiến vào làm dơ bẩn phong thủy?"
Lời này quả thật gay gắt vô cùng. Nhưng lúc trước thật sự mẫu thân không được vào gia phả của tộc, đây cũng là nỗi canh cánh trong lòng người cho tới lúc mất. Nhưng đến cùng Vương Hủ đứng ở lập trường gì mà nói những lời đáng ghét phán xét mẫu thân nàng? Ngược lại giống như hắn là tộc trưởng cầm quyền ở Tân gia?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!