Chương 32: (Vô Đề)

Cơ Oánh sợ hãi trong lòng, lúc đi ra ngoài cùng nhóm nữ đệ tử, sắc mặt còn chưa khôi phục. Kì quái là vẻ mặt Trương Hoa cũng bối rối, bàn tay cầm cổ tay Tân Nô đầy mồ hôi.

Tân Nô hỏi: "Trương Hoa muội muội, làm sao vậy?"

Trương Hoa gấp gáp như muốn khóc, dậm chân nói: "Sao... làm sao bây giờ? Muội nhận được thư mà phu tử vừa đọc kia..."

Lời này vừa dứt, Tân Nô và Cơ Oánh đều sững sờ. Tân Nô thoáng cái hiểu rõ, nhi tử của giám sát nước Triệu quả thật là nhân tài! Tung lưới khắp nơi, lo gì không bắt được cá?

Lúc này Quy Khương ở bên cạnh khẽ cười một tiếng, tính tình của nàng ta trầm ổn không giống Trương Hoa để lộ ra ngoài, nhưng nụ cười này cũng chứa huyền cơ, giống như là cũng lãnh hội tài văn chương của nhi tử giám sát nước Triệu.

Cơ Oán lúc này cũng hồi hồn, cảm thấy việc nàng ta mặt mày đưa tình mập mờ với đám đệ tử trong cốc nhưng chưa đến mức lén hẹn hò, cũng không sợ lộ, so sánh với việc đã làm tới cùng của Tân Nô, thìkhông có gì phải sợ.

Lập tức hồi mười phần thần khí nói với Trương Hoa: "Cũng không phải ngươi đi câu dẫn đám nam đệ tử, lo lắng cái gì? Chẳng lẽ ngươi giống ý thơ, chui trong bụi cỏ sao?"

Trương Hoa bị Cơ Oánh cho một kích, tức giận: "Ngươi nghĩ ta là ngươi a, gặp thiếu niên lang nào cũng liếc mắt đưa tình!"

Quy Khương lúc này nhàn nhã nói: "Được rồi, hôm nay phu tử không truy cứu, các ngươi cũng khôngcần tự loạn trận tuyến, mấy ngày này cần cù chăm học mới là tốt. Trước kia Quỷ Cốc không có nữ đệ tử, tất nhiên cũng bớt phiền toái. Hôm nay chúng ta có tận bốn người, cho dù chúng ta giữ mình trong sạch, nhưng xảy ra chuyện gì thì cũng không thể nói rõ được. 

không bằng về sau bốn người chúng ta cùng làm bạn, những việc ra ngoài thành giao tiếp, miễn được thì miễn, bởi như vậy cũng hỗn loạn."

Đợi lúc bốn nữ tử thống nhất, Tân Nô mới trở về viện của mình. Sập tối lúc dùng cơm, nàng khônggiống như thường ngày phục thị trong nội viện, mà dùng rượu trộn với đậu chế thành thần dược.

Vừa qua giờ ăn cơm, khóe mắt khẽ động, không bao lâu sau, thân ảnh cao lớn xuất hiện ở lối vào.

Tân Nô mở to đôi mắt xinh đẹp, nghi ngời nhìn Vương Hủ, đứng dậy thi lễ nói: "đã sắp đêm, sao gia chủ qua đây? không phải là muốn giảng dạy, giải thích nghi hoặc cho Tân Nô?"

Vương Hủ vẫn chưa ăn uống gì, tính tình không được tốt, không giống với dáng vẻ lúc đối diện với cao đồ luôn tỏ vẻ sâu xa... nếu Vương Hủ không vui sẽ lộ ra chút ít, giống như tất cả tính xấu không cần che lấp trước mặt tư nô.

Thí dụ như hiện tại, Quỷ Cốc Tử phong độ gì gì đó không thèm cởi giày trực tiếp đi thẳng vào, chắp tay sau lưng đứng trước mặt Tân Nô, vẻ mặt âm trầm, mắt thấy sắp có trận gió táp mưa rào...

"Như thế nào? Là vất vả đối thơ với bạn học mà quên việc của mình?" Nam nhân khẽ híp mắt lạnh lùng hỏi.

Bình thường Vương Hủ không dễ dàng tức giận, nhưng nếu khiến hắn giận dữ kết cục quả thật là cực thê thảm.

Trong lòng Tân Nô biết vị phu tử này không có ý định tuân thủ quy củ mà hắn lập cho các đệ tử, ngược lại thu hồi lời mỉa mai chỉ có thể đứng dậy thấp giọng hỏi: "Gia chủ có thể ăn cơm?"

Nhưng ánh mắt Vương Hủ lại nhìn chằm chằm vào cổ tay Tân Nô, đôi mắt đen bắt đầu... híp lại.

Tân Nô cúi đầu xem xét, chỉ thấy trên cổ tay trắng muốt có lưu lại một vệt đỏ tươi... Thực ra là vết son bôi lên vòng chưa kịp lau lưu lại trên cổ tay.

Đột nhiên Vương Hủ duỗi tay nắm chặt cổ tay nàng, dùng sức kéo nàng dậy, giơ cổ tay trắng nõn ra trước mặt mình, thoáng cái nhìn ra là vết son ở trên vòng dính vào, tay hắn khẽ nắm chặt, mặt khôngbiểu tình trừng mắt nhìn Tân Nô, thấy nàng cau mày, không có cảm xúc khác, giống như không kiên nhẫn vì hắn nắm chặt tay nàng, liền thuận tiện cởi vòng ngọc của nàng ra.

"Đó là của ta, đưa ta!" đã có vết xe đổ lần trước, Tân Nô hết sức khẩn trương theo bản năng muốn cướp lại.

Thế nhưng vóc dáng Vương Hủ rất cao, hơi nâng tay, dù Tân Nô kiễng chân cũng không với tới.

Híp mắt nhìn, Vương Hủ giống như quên phải phạt Tân Nô buổi tối quên phục thị hắn, vẻ u ám trên mặt tiêu tan một chút.

Giống như cười mà không cười nhìn chằm chằm vào Tân Nô: "Nếu để nó trên xà nhà, nàng còn muốn giống như con mèo mà nhảy lên sao?"

nói xong lại tự mình đeo vòng tay cho nàng, lúc mở miệng lại trở về dáng vẻ Quỷ Cốc Tử phong độ nhẹnhàng: "Nàng chọn thương đạo, không nên chỉ học trong sách vở, mấy tháng nữa, khoảng tháng sáu, ta sẽ mang nàng xuất cốc du ngoạn một phen, nàng nghĩ xem muốn đi nơi nào?"

Tuy Tân Nô sớm quen tính lạnh nóng thất thường của Vương Hủ, nhưng bây giờ hắn lại dịu dàng cho nàng niềm vui khiến nàng không chịu đựng nổi.

Nhưng cơ hội xuất cốc trước nay khó có được, nàng nghĩ nghĩ nhỏ giọng nói: "Ta muốn về quê... Tự mình đốt sách của phụ thân cho người..."

Trước mặt Ngụy Vương đã nói về việc in sách của phụ thân, chắc chắn thư cục đã bắt đầu điêu khắc sáng tác của Tân Tử rồi. Nàng vẫn luôn muốn báo cho phụ thân ở dưới cửu tuyền biết việt vui như vậy...

Nhưng ngày mùng sáu tháng sáu là tiết cô cô, khoảng thời gian như vậy mà đi vấn an phụ thân đã mất đối với Tân Nô có chút châm chọc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!