Chương 30: (Vô Đề)

Tân Nô không lên tiếng, chỉ tiện tay ném vào đỉnh lô trong thư viện, mặc nó biến thành tro bụi.

Đáng thương cho đôi mắt luôn ngóng trông của thiếu niên lang, vốn còn mơ mộng, nay thấy mĩ nhân lạnh lùng như vậy, khổ sở đau lòng nhíu mày...

Ban đêm, Tân Nô dựa theo lệ cũ, vào nội viện phục thị Vương Hủ dùng cơm.

Nghe nói ban ngày, nàng không cẩn thận làm rơi mũ sa?

Vương Hủ uống một chén canh thịt băm, đột nhiên mở miệng hỏi.

Dù sáng sớm Tân Nô đoán được Khải Nhi sẽ mật báo, không ngờ nàng ta lại báo rõ chi tiết như vậy, lập tức yên lặng gật đầu.

Vốn tưởng Vương Hủ sẽ gây khó dễ, không nghĩ tới hắn chỉ hỏi một câu sau không nói gì nữa, nhất thời chỉ còn âm thanh chén đũa va vào nhau.

Vương Hủ rộng lượng như vậy, thật sự vượt quá dự kiến Tân Nô. Giống như từ lúc hắn đồng ý cho nàng vào học đường, thì không như trước kia từng bước điều khiển, khiến Tân Nô có cảm giác không thật.

Chủ tử không xoi mói như vậy, vẫn khiến cho lòng người an đấy, tới lúc Vương Hủ cầu hoan, Tân Nô hiếm khi lại phối hợp, ai ngờ nam nhân này giống như là không biết đủ, giày vò nàng một trận.

Ngược lại Tân Nô nhận được chút giáo huấn, lúc đi ra ngoài, cố ý lấy nước ấm tắm rửa thật tốt.

Tuy chủ tử không truy cứu chuyện nàng lộ mặt, nhưng mà việc đó lại gây ra hậu hoạn khôn cùng.

Tân Nô học thương đạo cần phải tính toán lợi tức, mà bởi vì tiền của các nước khác nhau, nên cách tính cũng khác, phải tìm hiểu tiền tệ của các nước.

Mỗi lần học tính toán, đều là nàng một mình lưu lại.

Nhưng hôm nay học đường quạnh quẽ bỗng náo nhiệt. Có rất nhiều đệ tử biện luận, bố binh đột nhiên hứng thú với tục vật tiền tài này. Nguyên bản học đường không lớn lại tràn đầy.

Bởi vì mới vào học, mọi người không quen với lợi tức, thỉnh thoảng lãnh giáo Tân Nô, mỗi người hăng say nghiên cứu như đói như khát.

Trước giờ Quỷ Cốc không thiếu tiền ngân, những thứ này... vứt ở trong kho không động. Một đám thiếu niên lang ngồi trong viện toàn hơi tiền, từng xâu từng xâu tiền, tất nhiên là một ngày không đếm xong, chỉ khiến một đám xưa nay giữ mình trong xạch, rời xa tiền lợi không ngừng kêu khổ.

Rốt cuộc Tân Nô có thể thanh tĩnh mà học, không khỏi cảm kích nhìn về phía Chương Tổ.

Tân Nô hiểu ý Chương Tổ, ông nhắc tới việc hai năm trước nàng bỏ trốn. Chương Tổ mặt lạnh tim nóng, Tân Nô vô cùng cảm kích. Sự tình hai năm trước bây giờ nghĩ lại, quả thật nàng nghĩ không chu toàn, coi thường năng lực của Vương Hủ.

Khi đó Vương hủ, tuy vẫn đối xử với nàng lạnh nhạt như lúc nhỏ, nhưng cuộc sống cơm áo không bao giờ khắc khe, thậm chí nô bộc bên cạnh nàng cũng quy củ, gọi nàng tiểu thư.

Nhưng lúc nàng và Tôn Bá bị bắt, hắn tức giận đập nát cái bàn cũng khiến Tân Nô bất ngờ đấy. Cũng khi đó nàng mới phát hiện Vương Hủ có ham muốn độc chiếm nàng vô cùng đáng sợ. Nghiễm nhiên coi nàng như là vật của hắn, kết cục một lần đó, chính là cảnh ngộ hai năm qua của nàng.

Cộng thêm một lần bỏ trốn kia, khiến Tân Nô hiểu rõ nàng không chuẩn bị lực lượng thoát khỏi thằng nhãi kia là không được. Cho nên dù Chương Tổ không cảnh tỉnh, nàng cũng không... có liên quan gì tới những đám thiếu niên háo sắc kia, miễn chạm vào nghịch lân của Vương Hủ.

Nếu muốn tránh xa những... thiếu niên càn rỡ này, sau khi hoàn thành khóa học, Tân Nô luôn ở cùng một chỗ với Quy Khương.

Quy Khương không hoạt bát giống Trương Hoa, lúc nhàn hạ thường cùng Tân Nô đọc sách. Hai người ở chung rất thoải mái, có Quy Khương bên cạnh, những thiếu niên muốn gửi thư tình cũng kiêng kị một ít, không dám tiếp cận.

Nhưng mấy ngày nay Quy Khương lại si mê đánh cờ. Cả ngày bố trí bàn cờ, nhìn quân cờ trên bàn hồi lâu không nói gì.

Tân Nô biết rõ, nguyên nhân vì nàng ta chiếu cố Tôn Trọng, lúc nhàn hạ, cùng Tôn Trọng không tiện đi lại đánh cờ, nhiều lần bại trên tay hắn, nhất thời nổi lên lòng háo thắng.

Tuy Tôn Trọng không giỏi nhìn người, nhưng lại tinh thông cờ đạo, liền đánh với Quy Khương vài ván.

Ngày hôm đó Quy Khương đi thay thuốc cho Tôn Trọng nói với Tân Nô: Tỷ tỷ, nếu tỷ rảnh, cũng đi cùng muội, lúc ta và hắn đánh cờ, tỉ có thể ở bên quán át giúp ta. Cái gọi là trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường, có thể tỷ tỷ sẽ giúp muội nhìn ra sơ hở của hắn!

Hiếm khi thấy Quy Khương mở miệng nhờ vả người khác, Tân Nô mỉm cười đáp ứng, giúp đỡ Quy Khương sắp xếp hòm thuốc, vải băng đã giặt sạch. Nhưng trong lòng vẫn có nghi vấn, lập tức mở miệng: Muội muội xuất thân trong vương thất nước Tề, sao lại học y đạo mà thế nhân xem thường?

Quy Khương mỉm cười nói: Trên đời trân bảo vô số, nhưng tánh mạng con người là quan trọng nhất không thể đo lường. Thế nhân coi thường người làm y hèn hạ, nhưng lại không thề rời xa được người có thể diệu thủ hôi xuân, muội học y là muốn có thể... nắm giữ tính mạng con người, điều khiển sinh tử bọn hắn...

Nàng ta nói chuyện nhẹ nhàng, nhưng Tân Nô nghe xong khẽ rùng mình một cái, một câu Điều khiển kia không biết tại sao khiến người nghe không rét mà run.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!