Chương 26: (Vô Đề)

Lựa chọn như vậy khiến tất cả mọi người cảm thấy kinh ngạc, không hẹn mà nhìn về phía nữ tử đội mũ sa. Thầm nghĩ, lúc chọn chư hầu thì mạnh mẽ chém giết, nữ tử biểu hiện khôn khéo như thế sao lại lựa chọn ngu ngốc?

Trương Hoa ở bên cạnh nhìn, càng hoảng sợ, vội vàng nhỏ giọng khuyên can: Tỷ tỷ, có phải tỉ nhìn nhầm tên? Đây là "Thương Đạo" đó! Đại trượng phu buôn bán còn bị coi thường, nữa là một nữ tử, sau này muốn ra bên ngoài buôn bán sao? Nhanh! Mau xóa tên...

Nói xong nàng bước lên trước, chuẩn bị thay Tân Nô xóa vết mực.

Lúc này Bạch Khuê luôn trầm mặc mở miệng nói: Nếu đã viết lựa chọn, mặc kệ người phương nào cũng không thể sửa đổi. Giọng điệu có vẻ ôn hòa, nhưng lại tràn ngập sự kiên định.

Lúc này Tân Nô mới nói với Trương Hoa: Muội muội không cần lo lắng, đây là lựa chọn của ta.

Thật ra ngoại trừ cái này, còn cái nào thích hợp với nàng? Quỷ biện và binh đạo? Một nữ nô ngay cả tự do còn không có sẽ chỉ huy vạn quân? Có thể khéo léo thương thuyết trong cung? Về phần tính toán, từ sơ khảo nàng đã nhận ra, đó không phải sở trường của nàng, huống hồ nàng có chút thẹn với Chương lão, vẫn không nên khiến bản thân khó xử. Mà thương đạo thoạt nhìn có vẻ bị coi thường, nhưng lại hợp với nàng.

Ban đầu ở trong Ngụy Cung được gặp gỡ thương nhân Đào Chu Công và Tây Thi, khiến nàng tỉnh ngộ, thương nhân tuy không địa vị, nhưng chỉ cần kinh doanh thỏa đáng, tiền không thiếu, lại có thể tự do đi các nước. Đây chẳng phải là mơ ước mấy năm qua của nàng sao?

Liên tục hai lần trốn đi thất bại, đã chứng minh thế lực của Vương Hủ ở các nước. Nếu nói trước kia ở hậu viện nàng còn nghĩ Vương Hủ chỉ là may mắn dạy các đệ tử xuất chúng đạt được cái hư danh... lúc này, nàng hoàn toàn nhận rõ, Quỷ Cốc Vương Hủ là một người thâm sâu khó dò tới bực nào.

Nếu nàng có thể trở thành kì tài kinh thương, dựa vào tính tình Vương Hủ luôn loại bỏ những quân cờ vô dụng, nhất định sẽ dùng người. Đến lúc đó, tuổi tác nàng cũng lớn, dung nhan cũng suy tàn, chắc ý độc chiếm của Vương Hủ với nàng cũng phai nhạt, chỉ cần nàng có thể xuất cốc, rời xa hắn, vậy việc buôn bán sẽ khiến nàng có cuộc sổng yên ổn... Cũng chỉ có thể nắm trong tay tài phú địch quốc, mới có thể...

Ôm tâm tư như vậy, Tân Nô mới viết tên xuống bảng thương đạo.

Điền tên lên rồi thì không thể thay đổi. Đợi sau khi mọi người lựa chọn xong, tất cả đều giải tán.

Có lẽ vì chiếu cố đám nữ đệ tử, ngoại trừ lúc học thì bốn người đều có sân viện riêng biệt, cùng tỳ nữ để phục vụ.

Nhưng mà vì đến đây để học nên không thể có quá nhiều nô bộc, cho dù là Quy Khương nữ lang của vương thất nước Tề cũng chỉ có một tì nữ, ở trong tiểu viện chiếu cố sinh hoạt hàng ngày. Thân là nữ đệ tử không thể quá kiêu xa, viện nhỏ cũng chỉ sạch sẽ, thoải mái dễ chịu mà thôi.

Mà vị trí tiểu viện của Tân Nô thì ngay cạnh biệt viện, thậm chí góc sân nhỏ còn có một cửa nhỏ nối thẳng tới nội viện.

Trong lòng Tân Nô biết rõ, đây là Vương Hủ cố ý an bài. Cho dù nàng ở tiền viện học ở trương, thằng nhãi này cũng không có khả năng cấm dục ba tháng như lời hắn nói. Chẳng biết tại sao, mĩ nhân trong cốc rất nhiều, nhưng mà người ăn cơm chưa bao giờ kén chọn như Vương Hủ lại hết lần này tới lần khác cố chấp giày vò một mình nàng...

Nhìn cái khóa cửa nhỏ trước mắt, Tân Nô chỉ cảm thấy bế tắc, cả buổi phiền muộn hít thở cũng bực bội.

Tuy rằng mỗi người lựa chọn khác nhau, nhưng học thì vẫn ở cùng một chỗ. Học toán chính là điều đầu tiên không thể tránh.

Dù là bài binh tính toán binh mã, hay quỷ biện tính lương thảo kho ngân. Thương Đạo càng không cần phải nói, nếu không tính toán thì sao có sinh ý?

Mà lão sư dạy lại chính là Chương Tổ. Xem ra thảo dược và y sư ở Quỷ Cốc thật xuất sắc. Mấy ngày trước Chương lão bị phạt giờ nhìn khôi phục khá tốt, nhưng mặt mày thì vẫn lạnh lùng.

Lão giương mắt lướt một vòng đám nữ đệ tử, nói: Nhớ kĩ khẩu quyết trên thẻ trúc, sau đó xong toàn bộ đề, ai xong trước có thể về nghỉ ngơi.

Mọi người nghe xong không khỏi hít một hơi lạnh, bởi vì trong giỏ trúc có chồng thẻ trúc cao nửa người, nếu muốn tính xong, chỉ sợ bỏ bữa trưa, bữa tối cũng chưa chắc làm được.

Trong lúc nhất thời, mọi người yên lặng độc khẩu quyết Chương lão phân phát, lĩnh hội bí quyết bên trong.

Nhưng những người này đã từng học cách tính toán từ lúc ở nhà, bằng không vòng sơ khảo cũng không qua dễ dàng vậy. Tuy lượng đề hơi nhiều, nhưng có thể ứng phó.

Tân Nô thì không giống, nàng thật sự dốt đặc cán mai, khẩu quyết Chương lão viết cũng không phải là nhập môn, so với người khác nàng muốn lĩnh ngộ phải tốn sức nhiều lắm.

Trước mặt mọi người bắt đầu tính toán công thức, thỉnh thoảng có tư đông đưa những thẻ tre tính xong cho Chương lão xem qua.

Quy Khương lần nữa biểu hiện xuất sắc khả năng tính toán không bao lâu nửa giỏ thẻ tre đã làm xong. Hơn nữa không sai một đề, khiến Chương Tổ hài lòng gật đầu. Mà biểu hiện của Trương Nghi cũng không tồi, hai người có thể dễ dàng tính toán hơn phân nửa giỏ biểu thức toán.

Về phần người khác, có sai, nhưng cũng biết sửa lại.

Mắt thấy mọi người lần lượt trình thẻ tre, mà khay thẻ tre của Tân Nô vẫn còn đầy, nàng đổ mồ hôi hột. Đợi lúc thư đồng mang thẻ tre nàng vất vả tính xong lên, Chương Tổ đang rủ mắt ngày càng nhếch lên, cuối cùng là trợn mắt, tức giận quát: Sai hơn một nửa, có thể thấy là không dụng tâm, đi! Đưa lại cho nàng ta một giỏ đề tính toán!

Thư đồng bên dưới thấp giọng Vâng chỉ chốc lát, bên cạnh Tân Nô có thêm một giỏ trúc đầy đề toán.

Nhìn Tân Nô bị phạt như vậy, mọi người đều giữ im lặng, thậm chí có người còn kiểm tra lại đề của mình vừa tính toán xong, để tránh dẫm lên vết xe đổ của Tân Nô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!