Chương 25: (Vô Đề)

Sau khi nhìn vào thứ tự mọi người đều lộ vẻ lo lắng, Bạch Khuê lại mỉm cười trấn an: Lần này dựa vào mưu kế đối phó của mọi người để phân cao thấp. Gia sư rất thưởng thức những người có ý tiến thủ, cho nên nếu chỉ một mặt trốn tránh mà lưu lại, thành tích cũng không quá tốt.

Cho dù sau này tuyên bố thứ tự, chư vị cũng không nên mất hi vọng. Nói xong hắn liền tuyên bố, tiếp theo thi viết, mời chư vị ghi lại quá trình phân tích chiến đấu vừa rồi.

Vì vậy Khê Viên lại khôi phục yên tĩnh, mọi người im lặng chấp bút, viết về những được mất của mình trong trận chiến vừa rồi.

Tới giờ, thư đồng thu toàn bộ lên, đám đệ tử trở về khách viện đợi thứ tự quyết định mình được ở lại hay rời đi.

Sắc mặt Cơ Oánh tái nhợt, lúc ra khỏi Khê viên, đứng lại bên đường, nâng cằng, dáng vẻ cô cùng kiên nhẫn, đợi đến lúc Trương Hoa đi qua, trừng mắt, đưa tay tát vào mặt Trương Hoa.

Tân Nô đi song song với Trương Hoa thấy vẻ mặt nàng ta không thiện ý, sớm đề phòng, đưa tay nắm chặt cổ tay Cơ Oánh.

Dù sao Tân Nô cũng tập vài món phòng thân, tăng chút lực đạo, bẻ ngoặt cổ tay Cơ Oánh ra sau, nói: Có chuyện thì nói thẳng, sao chưa nói đã động thủ?

Cơ Oánh bị đau kêu a lên một tiếng, đợi lúc Tân Nô buông tay, vội vàng xoa nhẹ cổ tay mình lùi lại hai bước, oán hận nói: Nàng ta liên tiếp ngáng chân ta, tổn hại người cũng bất lợi cho mình. Rõ ràng ta có thể xếp hạng cao hơn, nhưng hết lần này tới làn khác bởi vì nàng ta khó dễ mà rơi xuống cuối, kẻ không thức thời như thế thưởng cho một cái tát, cũng là điều nàng ta nên nhận!

Trương Hoa cũng không cam chịu yếu thế lớn tiếng nói Cơ Oánh: Không phải ngươi tự hào dung mạo như hoa sao? Tại sao ném mị nhãn mà quân tử không hạ thủ lưu tình? Có thể thấy được ngươi lớn lên quá xuấ, dọa người khác phải né tránh, thứ tự dựa vào cuộc thi liên quan gì ta?

Lập tức hai nữ tử cãi nhau ồn ào một chỗ.

Hai người đấu nhau, mọi người đều xem trong mắt. Tân Nô cũng không muốn tham dự ân oán hai người, chỉ có điều vừa đi bên cạnh thuận tay hóa giải cái tát kia, nhìn Cơ Oánh vẫn dáng vẻ không buông tha, Tân Nô không nói gì trực tiếp quay người đi.

Quy Khương đứng sau lưng nàng, mỉm cười nói: Mưu lược của Tân Nô tỷ tỷ thật cao minh, ta được lợi rất nhiều, không biết Tân tỷ tỷ là nữ nhi của công khanh nước nào?

Quy Khương hỏi như vậy cũng không tính là thất lễ. Đơn giản y phục Tân Nô không tầm thường, làn da trắng nõn không phải là nữ nhi của gia đình nghèo khổ phải làm việc vất vả, hơn nữa tư thái lễ nghi lại tao nhã toát ra phong phạm sĩ khanh, không phải nữ nhi của con nhà thương nhân dưỡng ra.

Tân Nô mỉm cười xấu hổ, nàng rất có thiện cảm với nữ tử tên Quy Khương này, chỉ cảm thấy nàng ta rất thông minh nhưng không phô trương, tính cách cũng dịu dàng. Nhưng vấn đề này quả thật khiến nàng xấu hổ không thể mở miệng.

Nên trả lời như thế nào? Nói mình chỉ là tiện nô ư? Nếu thật sự nói ra những... lời ấy, chỉ sợ những người thân phận bất phàm trong Khê Viên kia sẽ xúc động phẫn nộ đập nát Khê Viên vì bị ép thi cùng tiện nô, sau đó dùng loạn côn đánh đuổi nàng ra...

Muội muội khen nhầm rồi, ta...

Vẻ mặt Tân Nô do dự hồi lâu không nói gì, Quy Khương là người biết nhìn sắc mặt, chỉ thấy Tân Nô không muốn nói xuất thân của mình, cũng mỉm cười chuyển đề tài: Tỷ tỷ khó xử thì không cần trả lời câu hỏi đường đột của ta, vừa rồi dự thi cũng khá mệt mỏi, tỷ tỷ vừa ốm dậy, hay là về nghỉ ngơi thật tốt.

Nói xong liền tạm biệt Tân Nô, quay người rời đi.

Tân Nô yên lặng nhìn bóng lưng nàng ta, quay người mang theo Khải Nhi đi qua đường nhỏ, trở về nội viện.

Trước kia trăm phương nghìn kế muốn chạy ra khỏi nội viện, nhưng giờ Vương Hủ cho nàng chút tự do, nàng lại chạy không kịp mà muốn trốn về nội viện.

Ở chung với đám thiếu nữ trẻ trung kia, luôn khiến nàng không tự nhiên, dấu ấn ở trên vai cũng luôn đặt trong đáy lòng nàng, ép nàng không thể làm càn như Trương Hoa, cũng không thể thong dong tự tin như Quy Khương...

Khải Nhi nhìn dáng vẻ tâm sự nặng nề của nàng, nhỏ giọng nói: Gia chủ mở tiệc chiêu đãi khách quý uống rượu, chỉ sợ lát nữa sẽ say... Tân Nô tỷ tỷ, vẫn nên chuẩn bị canh giải rượu đi, bằng không...

Tân Nô hít một hơi, chậm rãi đi vào viện.

Trở về nội viện, theo thói quen, dùng quả mơ, đậu nấu thành canh giải rượu.

Bởi vì canh nóng nên đặt trong nồi đất đun một lúc là được.

Tân Nô nhìn đồng hồ cát ở bên cạnh, tính toán thời gian, chỉ chốc lát đã không chịu được cơn buồn ngủ, gục đầu xuống bàn ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ màng, đột nhiên thân thể bị nghiêng một cái, cả người ngã xuống đất, lúc nàng mở mắt ra đã thấy nam nhân cao lớn đưa lưng về phía mình, tuy không thấy rõ nét mặt của hắn, nhưng toàn thân đầy mùi rượu, làm cho nàng nhanh chóng tỉnh táo.

Bình thường Vương Hủ lạnh lùng khó dò, nhưng là một chủ tử khiến nô bộc bớt sợ hãi, nhưng khi hắn say, cả người sẽ biến đổi, thô bảo quái đản khiến người ta kinh hồn táng đảm.

tuy Vương Hủ không tham luyến vật trong chén, nhưng trước kia một năm cứ có vài ngày như vậy, giống như hắn có nỗi lo trong lòng, âm trầm tới cực hạn, một khi say, khiến người khác phải sợ hãi né tránh.

Nắm đó nàng bỏ trốn bị bắt lại, đêm hôm đó người hắn nồng nặc mùi rượu, rõ ràng say mèm, nhưng dáng vẻ lại như thường, giọng điệu lạnh giá, phảng phất như hắn không phải người thông thái mà là tà ma...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!