Cũng không biết có phải trùng hợp hay không, lần này những nữ tử xin nhập cốc dung mạo đều không tầm thường, sau khi bỏ mũ sa, nhất thời Khê Viên giống như cuộc thi khảo sắc đẹp, một ít người tâm tính không vững lập tức tâm thần nhộn nhạo, lướt qua dòng suối nhìn những... sư muội xinh đẹp này.
Trương Hoa cũng không thân với Cơ Oánh. Ba ngày Tân Nô không ở khách viện, nghe nói Trương Hoa và Cơ Oánh có chút xích mích, bây giờ là thủy hỏa bất dung, lập tức lên tiếng giễu cợt nói: Còn chưa thi đã bỏ mũ sa, nếu một hồi không lôi kéo được lien minh chẳng phải muốn thoát y?
Âm thanh không phải là nhỏ. Ít nhất sáu nữ tử bên này đều nghe rõ. Cơ Oánh biết rõ lúc này có rất nhiều nam tử nhìn mình, mỉm cười dịu dàng, nhưng lời nói lại chanh chua: Còn hơn có người, muốn lộ cũng không có tác dụng gì!
Trương Hoa nhìn cũng không tệ, nhưng chỉ thanh tú, so với Cơ Oánh xinh đẹp hào phóng thì không sánh nổi. Một câu này khiến Trương Hoa tức giận phồng má, bực tức nói: Có cái gì đắc ý? Chẳng qua Tân Nô tỷ tỷ khinh thường gia nhập với các ngươi, bằng không với dung mạo của ngươi thì được tính là gì?
Lời này quả thật chạm vào vảy ngược của Cơ Oánh, nàng ta biết trong sáu người ở đây, dung mạo khuynh thành nhất chính là nữ tử ít nói Tân Nô kia. Nữ tử càng xinh đẹp thì lại càng thích so sánh, nếu rút thăm Tân Nô trở thành kẻ địch của nàng ta, mà Tân Nô lại dùng dung mạo của mình để dụ dỗ đồng minh, thì thật sự nàng ta không phải là đối thủ của Tân Nô.
Tân Nô khẽ nhíu mày. Tuy một đường làm bạn với Trương Hoa, trong lòng biết nàng ta thẳng thắn ngây thơ, nhưng lúc này là sắp kết minh, nữ tử đã bị yếu thế, nàng ta lại tranh chấp với Cơ Oánh, thật đúng là không khôn ngoan! Hơn nữa Trương Hoa nói như vậy, là lôi nàng vào vòng phân tranh, lúc Cơ Oánh như có như không lướt về phía mình, Tân Nô biết Cơ Oánh đã sinh ra đề phòng với nàng.
Được rồi, lát nữa thi, mấy người chúng ta đã sớm chiều ở chung càng nên giúp đỡ nhau. Mỗi người nói ít đi một chút. Đúng lúc này, Quy Khương đứng hờ hững ở bên cạnh mở miệng khuyên giải.
Nàng ta nói có lý, thoáng cái mọi người đều im lặng. Lúc này chủ khảo kêu tên các thí sinh, tất cả đi lên rút thăm quyết định lựa chọn chư hầu phù hợp với mình.
Nhanh chóng tới lượt Tân Nô, nàng đi ra trước nhìn thăm trong ống trúc, thoáng do dự rút một cái. Đợi lúc nàng cầm lấy đọc, trong lòng thầm kêu một tiếng: Không tốt!
Chỉ thấy dưới cùng của thăm trúc ghi hai chữ Nước Tống.
Nước Tống chính là nơi mà Tôn Bá thiếu niên từng bỏ trốn với nàng tới làm sĩ khanh. Từ tời Tống tương công, miễn cưỡng kéo dài đến lúc này đã suy yếu không chịu nổi. Đáng sợ hơn chính là, nước Tống chẳng những thực lực yếu, mà còn bị bốn nước lớn bao quanh
- Tề, Sở, Ngụy, còn có nước Lỗ, Việt chờ. Hàng xóm thế này, thật sự là quá hỗn loạn.
Nếu đứng trận, tình hình này lành ít dữ nhiều.
Chốc lát sau, mọi người hoàn tất quá trìn rút thăm, tập trung trước bàn cờ. Bạch Khuê ra hiệu cho mọi người cầm mộc bài, sau đó nói: Miếng mộc bài chính là khối bài tử mẫu mà Lỗ Ban sáng chế, các vị vặn nhẹ là có thể tách ra. Chú ý, đừng để người khác thấy mộc bài của mình.
Tân Nô khẽ quay người, vặn mở khối bài tử mẫu, phát hiện bên trong khắc một hàng chữ, đại khái là binh lực nước Tống, lương thảo còn có lãnh thổ lớn nhỏ. Trong lòng càng trầm xuống, trực giác cho nàng biết cuộc khảo thí này không đơn giản chỉ là kết minh tấn công như vậy.
Quả nhiên Bạch Khuê lại mở miệng nói: Trong tay chính là thực lực của mọi người, cũng là căn cứ để đánh giá đối tượng kết minh. Một lát nữa bắt đầu công
-thủ, chư vị có thể tự do chọn đồng minh, nhưng một khi công
-thủ chấm dứt, ba nước kết minh phải có một nước bị hai nước kia chia cắt, nhưng nếu liên minh hai nước mà binh lực lương thảo không đủ để chiếm đoạt một nước, thì tuyên cáo thất bại, vẫn là ba nước cùng tồn tại. Nếu hai nước có thế lực mạnh hơn nước còn lại, thì có thể tự do chia cắt.
Đoạt được nhiều hay ít, toàn bộ là do mọi người thương lượng...
Lời vừa ra, toàn trường xôn xao. Cái này gọi là khảo thí gì, chính là đấu đá thực sự! Mới đầu còn kề vai sát cánh làm đồng minh, sau khi chiến sự lại xơi tái nhau, thật sự là lòng người thay đổi!
Nhưng mọi người đều hiểu rõ một điều, muốn thuận lợi qua cửa, muốn am hiểu binh lực các nước, càng phải chọn đồng minh thật cẩn thận, hơn nữa lúc bắt đầu, phải dùng hết khả năng chiếm đoạt nước bị thua, khiến thực lực của mình lớn mạnh, chỉ có như vậy mới không bị sợ đồng minh liên hợp chia cắt chiếm đoạt.
Mà Tân Nô là nước Tống, nhìn thế nào cũng thấy rõ là một miếng thịt bé dễ bị nuốt.
Bởi vì vòng hai đệ tử đông, nên phân thành hai trận, cùng tiến hành trên hai bàn cờ.
Mỗi bàn cờ là mười người.
Lúc này, bên bàn của Tân Nô, mọi người đã bắt đầu chém giết.
Nam tử lên thi vòng đầu Tân Nô nhìn thấy có chút quen mắt, hóa ra là huynh trưởng của Trương Hoa, tên gọi Trương Nghi. Hắn đại biểu cho nước Hàn là bên phòng thủ, mà người tấn công chính là nước Sở khá mạnh.
Thiếu niên Trương Nghị này bình thường trầm mặc ít nói, nhưng lúc này thay đổi giống như một người khác, chậm rãi nói, tích cực thuyết phục hai nước Tần, Ngụy liên minh kháng Sở.
Phương thức hắn thuyết phục rất thực tế, nếu nước Hàn bị Sở chiếm, Tần Ngụy ở giáp biên giới, mà sau khi nước Hàn bị chiếm thực lực sẽ được tăng lên, càng khó đối phó.
Cho nên ba nước rất nhanh kết minh, hóa giải nỗi lo bị Sở tấn công.
Sau khi giải trừ nguy cơ, ba nước mới kề vai chiến đấu lại nhìn nhau xem sẽ diệt nước nào trước thì được ưu thế. Mọi người đều biết nước Ngụy thắng Tần, mà thực lực nước Tần cũng không tầm thường, suy nghĩ kĩ thì thấy chiếm nước Hàn thì dễ dàng hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!