Do ngồi lâu dưới ánh mặt trời, lúc đứng dậy người nàng chao đảo, Khải Nhi ở bên cạnh vội vàng tới đỡ, mới ổn định được thân hình. Nàng hít một hơi, đi tới trước mặt Tố Chương, sau khi thi lễ, khẽ vén nhẹ mũ sa để lộ gương mặt.
Tổ Chương nâng mắt, thấy rõ mặt Tân Nô, khẽ nhíu mày, lại rũ mắt xuống, đã nhận ra người trước mặt là nữ nhi của tiền sư, vẻ mặt không biểu cảm hỏi: Đến đưa đáp án?
Tân Nô lắc đầu, cúi đầu kính cẩn hỏi: Có một chuyện không biết Chương lão đáp ứng không?
Tân Nô cúi dầu nhìn cái que tính trong tay Chương Tổ, còn cả túi tiền bên hông hắn, bên trong chắc có nhiều que tính...
Có thể cho ta mượn que tính trong tay ngài một lát...
Lời này khiến Chương Tổ kinh ngạc khẽ mở mắt. Trong tay hắn chính là que tính mới cải tiết, theo sự sắp xếp khác nhau sẽ có thể tính toán những con số lớn không mất chút sức lực. Cái gọi là Nhất tung thập hoành, bách lập thiên cương, thiên thập tương vọng, vạn bách tương đương. Nếu không thông hiểu sẽ không thể vận dụng đấy.
Nhưng mà vị tiểu thư trước mắt lại mượn que tính của hán, chẳng lẽ nàng biết bí quyết? Thật là khiến người kinh ngạc!
Lúc Tân Nô tiếp nhận túi, mới nhẹ nhàng thở ra. Cúi đầu nói cảm ơn với Chương Tổ, đứng dậy về ghế của mình.
Sau khi nàng đổ những que tính trong túi ra. Đại khái nhìn số lượng cảm thấy chưa đủ, dứt khoát không do dự bẻ rắc một tiếng, chia những... mẩu gỗ kia ra làm hai đoạn.
Nhưng Tân Nô thì bất chấp, thời gian sắp hết, nếu không tính ra được sẽ bị loại bỏ. Nàng không muốn lúc về nhìn thấy tên nhãi Vương Hủ kia trào phúng, nên phải tận lực tính ra đáp án.
Tính bằng tay không ra, thì mượn que tính, một đoạn là một đấu, từ lúc vào thành, theo thứ tự gia tẳng, đến lúc tính ra thì thôi.
Đây là biện pháp không linh hoạt nhất nhưng cũng hữu hiệu.
Một số môn sinh khác thấy nàng dùng que tính cũng thông suốt nhìn quanh xem có thể mượn được đồ.
Không biết tại sao xung quanh Khê Viên lại sạch sẽ toàn bộ đều dùng bàn đá xanh, ngay cả vụn đã cũng không có. Có người nóng nảy, cắn răng nhổ nhúm tóc của mình, tính làm khí cụ, có người xé vạt áo, dùng đầu vải rách để suy luận....
Que tính được lão tỉ mỉ cải tiến đã bị phá hủy hoàn toàn. Tân Nô tính toán, liếc mắt thấy nén hương sắp tàn mới nhanh chóng đề bút viết đáp án lên thẻ trúc.
Lúc trình thẻ tre, vừa vặn hương tắt.
Rốt cuộc Chương Tổ gật nhẹ đầu, thư đồng đưa thẻ bài cho Tân nô, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Vẻ mặt vui mừng ra khỏi Khê Viên.
Lúc tất cả môn sinh rời khỏi Khê Viên, rốt cuộc Chương Tổ mới chửi ầm lên: Ngu xuẩn! Ngu mười phần! Tính toán dùng cách như vậy sao? Vốn nghĩ là lão tử đã đủ hồ đồ, không nghĩ tới nữ nhi của lão thật là rắm chó không kêu!
Sử quan ở một bên lúc này nhìn thẻ tre của Tân Nô, chậm rãi mở miệng: Xuân tháng ba, Lúc chủ trì sơ thí ở Quỷ Cốc, vì nữ nhi của tiền sư mà thiên vị...
Nhưng hắn vẫn thản nhiên, trào phúng nhìn sử quan đang nghiêm túc nói kia: Lão hủ không nhập sĩ làm quan, đâu cần phải ghi vào trong sử lục của vương thất?
Sử quan mỉm cười nói: Ân sư ủy thác trách nhiệm cho ngươi, sao ngươi lại công tư không phân minh, như vậy không phải hao tổn uy danh ân sư?
Sử quan cũng là lão hữu của Chương Tổ, biết lão mặt lạnh tâm nóng. Năm đó tuy Tân Tử không thưởng thức lão, nhưng dù sao một ngày làm thầy, trước mặt lão là đứa trẻ mồ côi, tất nhiên trong lòng cũng có chút chiếu cố.
Lập tức không nhiều lời, chỉ vỗ vỗ vai lão hữu nói: Việc này, ta không dám lừa gạt ân sư...
Tân Nô cầm thẻ bài đi ra khỏi Khê Viên, Trương Hoa đang đứng ở một bên chờ đợi chạy vội tới, thấy thẻ bài trên tay nàng vui vẻ nói: Tỷ tỷ cũng thông qua, thật tốt quá!
Tám nữ lang tới dự thi, ngoại trừ hai người tính sai bị loại thì còn sáu người vượt qua được vòng sơ khảo.
Cơ Oánh cũng thông qua, lúc này đang bước tới, ánh mắt lãnh đạm, mỉm cười: Cơ Khương tỷ tỷ, ta thấy tỷ tính xong sớm, không ngờ tỷ tính toán giỏi vậy, chỉ một tay đã tính được, không biết lúc nào rảnh có thể chỉ giáo cho muội?
Trương Hoa nghe xong cũng hâm mộ nói: Ta cũng phải dùng nước miếng, viết lên phiến đá mới tính ra mười đấu chín có dư, Quy Khương tỷ thế mà lại tính toán được, quả nhiên lợi hại!
Đám nữ tử cao hứng, nhưng Tân Nô nghe xong sắc mặt tái nhợt. Đáp án Trương Hoa nói ra và đáp án của nàng hoàn toàn khác! Nhưng không nghe thấy những người khác phản bác, có thể thấy các nàng tính đáp số giống nhau... Như vậy, là nàng tính toán sai!
Trong lúc nhất thời Tân Nô biến sắc, thẻ bài trong tay giống như bàn ủi, đốt cháy tay nàng đau tới tận tâm.
Nàng biết mình tính sai rồi, nhưng sao Chương Tổ lại mắt nhắm mắt mở với nàng, chẳng lẽ... là mưu kế của Vương Hủ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!