Đoạn đường này, quả nhiên làm bạn với huynh muội Trương gia, Trương Hoa kia còn nhiều lần vén màn xe gọi với sang Tân Nô.
Huynh trưởng của nàng ta ở cạnh thấy muội muội quá lỗ mãng chỉ đỏ mặt ở bên khuyên can.
Nhưng Vương Hủ lại không hiện thân, liên tục ở trong xe ngựa, im lặng lắng nghe đám người ồn ào.
Lúc tới sơn cốc, Vương Hủ giống như chợt nhớ ra, lấy một cái hộp trong ngực, nhẹ nhàng ném trước mặt Tân Nô, sau đó xuống xe ngựa.
Tâm Nô mở ra, nhìn thấy vòng ngọc mẫu thân lưu lại đang nằm trên vải bông mềm. Nàng vội lấy ra, nhìn kĩ một chút, vòng ngọc không việc gì.
Lúc đó bởi vì xúc động tức giận, nàng không suy nghĩ kĩ, nhưng bây giờ nghĩ lại. Dù Vương Hủ vô sỉ cũng tuyệt đối không có đạo lí lấy đồ của ái thiếp. Không phải hắn có phẩm đức, mà là hắn cực kì kiêu ngạo, thủ đoạn bị oorin hư thế này, ngay cả hiệp khách đường phố cũng khinh thường làm.
Nhưng... nếu không phải vậy, thì sao vòng ngọc lại trên cổ tay Thân Ngọc? Hơn nữa ý của Di Quang phu nhân lúc đó là gì?
Tân Nô đeo vòng ngọc lên cổ tay, khẽ cau mày, trong lòng giống như có sương mù che lấp, không thấy lối ra.
Lúc xe ngựa tiến vào địa giới của núi Vân Mộng. Con đường vốn không rộng nay đã chật ních. Khắp nơi đều có người cầm sách vở ngâm thơ đọc thuộc lòng, giống như chuẩn bị khoe tài, khiến ân sư kinh ngạc một phen.
Nhưng mà đến một ngã ba, xa phu am hiểu vị trí xung quanh Quỷ Cốc đi nhanh về phía đường mòn, quanh co vòng vèo một hồi đi vào hậu viện của núi Vân Mộng.
Lúc Tân Nô xuống xe, theo lệ cũ, đợi gia chủ dẫn đầu vào trước, nàng mới theo đuôi phía sau. Nhưng lúc vào tiền viện, trong lòng nàng càng nghi hoặc, dọc đường gương mặt người hầu đều lạ hoắc, không phải là những người lúc trước nàng biết.
Ban đầu Tân Nô chỉ nghĩ nàng bỏ trốn gây phiền hà cho nô bộc trong viện, nhưng lúc... những nô bộc mới này nhìn về phía nàng, vẻ mặt khác thường, ánh mắt đề phòng cảnh giác, không giống như không được dạy dỗ.
Quan trọng nhất là, Uyển cô không để cho nàng về căn phòng nhỏ trong viện, mà sai Khải Nhi thu thập đồ đạc của nàng, tới phòng khách ở tiền viện.
Nhưng phòng khách này là chuẩn bị cho những người dưới núi muốn xin học đấy, muốn nàng dọn tới đó là có ý gì?
Đột nhiên Tân Nô nghĩ đến, mấy ngày trước đây đồng hành có vài chiếc xe ngựa hoa lệ, chắc là sĩ khanh công tử.
Từ trước đến giờ Vương Hủ rất giỏi mua chuộc lòng người, chiêu đãi khách quý không bao giờ đơn điệu, chẳng lẽ... muốn nàng...
Bên tai mơ hồ vang lên bài tế ca ai oán, Tân Nô khẽ rùng mình một cái ngẩng đầu thấy Khải Nhi đang bận rộn thu dọn đồ đạc, Tân Nô đi thẳng tới thư phòng Vương Hủ.
Thư phòng của phụ thân là ở bên trong nhà giữa hậu viện, nơi có ánh sáng tốt nhất. Toàn bộ thư phòng đều dùng gỗ điêu khắc, đẹp mà thanh tĩnh, giá sách cao chạm tới nóc nhà. Lúc nhỏ Tân Nô thích nhất là vào thư phòng phụ thân, bò lên thang lấy các thư tịch lớn nhỏ.
Nhưng mà Vương Hủ lại vứt bỏ thư phòng Tân Tử không cần, mở một thư phòng khác.
Trên thực tế, Vương Hủ đối với tất cả những thứ đã từng là của gia chủ Tân Tử, có một loại căm hận không nói nên lời, cho nên sau khi kế thừa Quỷ Cốc, càng hận không thể đem toàn bộ dấu vết của gia chủ tiền nhiệm xóa sạch.
Thậm chí sau khi phụ thân chết, còn không được mai táng bên mộ mẫu thân, mà mang về quê an táng. Lúc trước sau khi nàng và lão bộc bỏ trốn, về căn nhà cũ ở quê, cũng là để bái tế mộ phần phụ thân.
Nhưng lúc nàng bái tế, lại phát hiện bên mộ phụ thân còn có một ngôi mộ khác.
Nhìn thì không phải mộ mới, nhưng được làm cỏ cẩn thận, mộ bia rêu xanh chứng tỏ đã mất lâu, chữ trên mộ cũng mờ đi không nhìn rõ.
Chỉ có một ngôi mộ vô danh và mộ của phụ thân nằm song song một chỗ. Nàng lúc ấy tò mò hỏi lão bộc, nhưng lão bộc cũng không biết phần mộ đó là người phương nào.
Tới thư phòng, Tân Nô vội vàng thu hồi suy nghĩ, đứng chờ trước cửa, đợi người bên trong thư phòng ngẩng đầu lên.
Thư phòng của Vương Hủ không giống với phụ thân, trí nhớ hắn rất tốt, đọc qua một lần là không quên, vì vậy bớt chút vi biên tam tuyệt (*) cần cù, những sách kia ngoại trừ để trưng bày, thì sau khi xem hết một lượt sẽ được cất vào hòm gỗ, rồi đống ở một bên. Nhìn chỉ giống như nhà kho lớn chứ không có không khí của một thư phòng.
(*): Khổng Tử đọc kinh Dịch đến mức làm lề sách bị đứt ba lần(Lề sách: ngày xưa dùng dây xâu các thẻ tre.)
Đại ý của câu này là dùng để chỉ người chăm chỉ học hành.
Lúc này ở cửa ra vào chất đống những phiến trúc đã phơi khô, thư đồng ở cạnh cửa thành thục cắt da trâu thành miếng nhỏ dài rồi xâu phiến trúc thành thẻ tre. Một gã thư đồng khác thì xếp thẻ tre, đặt lên bàn để Vương Hủ viết. Đợi khi viết xong một cuốn, hắn mới ngẩng đầu nhìn Tân Nô đang khuỵu gối trước cửa hỏi: Chuyện gì?
Tân Nô đứng thẳng tắp, cắn cắn bờ môi hỏi: Xin hỏi gia chủ, vì sao lại chuyển ta tới phòng khách ngoại viện?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!