Tân Nô như bị cố định trên đất nhìn chằm chằm vào vòng ngọc kia, thoáng hiểu ra. Gia chủ Quỷ Cốc còn là một kẻ trộm!
Tất nhiên Thân Ngọc cũng nhìn thấy Tân Nô, nhưng ánh mắt khẽ đổi, cẩn thận nhìn nàng, rồi coi như không biết, thẳng eo bước vào trong cung đình.
Trong phút giây đó lòng nàng tràn ngập tức giận, chỉ muốn xông qua cởi chiếc vòng trên tay Thân Ngọc. Nhưng một tia lí trí cuối cùng đã kéo nàng lại, dưới chân giống như mọc rễ, không nhúc nhích chỉ có thể trơ mắt nhìn Thân Ngọc lướt qua mình.
Đúng lúc này, sau lưng vang lên một âm thanh nhẹ nhàng: Đứng ở đây không vui chút nào, có đồng y cùng ta đi đạo sưởi nắng?
Tân Nô quay người nhìn lại, Di Quang Tây Thi vốn ở trong đình lại đang mỉm cười với nàng.
Bà nhìn bàn tay đang siết chặt của Tân Nô, giọng điệu bình thản: Đây vẫn là Ngụy Cung, không nên vọng động, nhìn vẻ mặt cô nương lộ ra sự tức giận phẫn nộ nhưng cố kiềm chế, tuổi tuy nhỏ, ngược lại hiểu rõ sự quan trọng của chữ "Nhẫn"...
Tân Nô làm sao không biết, xe ngựa mà nàng ta vừa ngồi chính là loại đặc biệt ở nội cung, y phục trang sức trên người đều là đồ quý nhân trong cung được mặc, trong lòng thoáng chút nghi ngờ... Mới không bị tức giận làm lu mờ lí trí.
Nhưng nàng cảm thấy khó hiểu là vị phu nhân của Chu Công này, ngày xưa từng là mĩ nhân làm điên đảo nước Ngô lại tới nói chuyện với nàng.
Di Quang phu nhân như biết suy nghĩ của nàng, khẽ cười nói: Là một mĩ nhân lại ăn mặc không phù hợp, thật phí của trời, Vương Hủ làm như vậy khiến người bên ngoài không nhận ra được.
Ý tứ trong lời nói, giống như đã nhìn thấu. Đúng lúc này Di Quang phu nhân quay người đi về phía vườn hoa nhỏ bên cạnh đình, vừa đi vừa nói: Chắc Vương Hủ không biết, ta và mẫu thân cô nương là người quen cũ, ngày đó hận gặp gỡ muộn... Đáng tiếc tạo hóa trêu ngươi, ta cũng không nghĩ tới lúc này ở đây, có thể gặp được nữ nhi của Liễn Xu.
Lời này khiến Tân Nô không tự chủ được đi theo bà ta.
Bởi vì yến hội ở Ngụy Cung rất lâu, tuy không phải là quốc yến chính thức, tiệc rượu không dành cho nữ tử nên đa số mĩ nhân lấy cơ đi thay xiêm y, đi dạo trong hoa viên, cho nên thị vệ nội cung cũng không ngăn cản, thi lễ để hai người tới ngồi trong vườn.
Di Quang phất tay, để đám tỳ nữ lui ra, sóng vai bước chậm với Tân Nô.
Phu nhân... Quen với mẫu thân ta? Vì sao ta chưa nghe thấy mẫu thân nói qua? Tân Nô không khỏi nghi ngờ hỏi.
Di Quang phu nhân ngồi trên phiến đá tròn, để ánh mặt trời chiếu lên bờ vai, nhẹ nhàng nói: Phụ thân cô nương trước giờ làm người nghiêm cẩn, sùng lễ nghĩa. Những trải nghiệm của ta phụ thân cô nương sẽ coi là trơ trẽn, mẫu thân cô nương sao dám để hắn mất hứng?
Ngược lại lời này là sự thật, dựa vào tính cách phụ thân, những nữ nhân giống như Đát Kỉ đều là họa!
Nhưng trong lòng Tân Nô thầm nghĩ, nàng đồng tình với những gì mà bà đã trải qua. Nàng cắn cắn bờ môi thấp giọng nói: Nếu người đã biết mẫu thân thì cũng rõ trong lòng mẫu thân vẫn luôn tôn kính người, bời vì khi nói chuyện phiếm với người ngoài, mặc dù mẫu thân không nói rõ chuyện cũ cùng ngài, nhưng lại nói một câu "Nữ tử hà tội, nam tử chính quyền, nược nữ tử thân bất do kỉ...
(Nữ nhân vướng tội, nam tử nắm quyền, thân là nữ nhân có những việc không thể tự quyết định)
Di Quang phu nhân khẽ mỉm cười: Đang thời loạn thế, nữ tử không phải thân bất do kỉ? Cho dù thoạt nhìn cô nương tuổi nhỏ, nhưng chắc cũng chịu không ít khổ? Cô nương... bây giờ là thị thiếp của Vương Hủ?
Vẻ mặt Tân Nô không biểu tình, một lát sau mới nói: Tân Nô không tài, không xứng đôi với quân tử, chỉ là tư nô của người thôi...
Di Quang phu nhân gặp được nữ nhi của cố nhân, trong lòng rất xúc động, nhìn thoáng cách ăn mặc của Tân Nô, giống như cố ý làm xấu đi, tưởng Vương Hủ yêu thương nàng, không muốn nàng bị Vương Hầu chú ý, nhưng sắc mặt Vương Hủ không có nhu tình, lại chưa cưới thê tử, đứa nhỏ này mất phụ mẫu, chắc phải dựa vào Vương Hủ sống qua ngày, nàng mới tùy tiện suy đoán là thị thiếp của gia chủ Quỷ Cốc.
Nhưng không ngờ tới, Tân Nô lại nói điều nàng không ngờ tới. Trong lòng vô cùng khiếp sợ, lập tức hỏi: Hắn lại đối xử với cô nương như vậy! Hận tới mức nào? Vì sao lại thế?
Tân Nô hé miệng không nói, đây cũng là câu mà vô số lần nàng gào khóc hỏi hắn. Nhưng cuối cùng đáp lại nàng chỉ là sự im lặng.
Di Quang phu nhân cũng là người trải qua mưa gió, tất nhiên cũng hiểu tại sao Tân Nô trầm mặc. Năm đó tuy thời gian bà và Liễu Xu tiếp xúc rất ngắn, nhưng lại coi như tri kỉ, hôm nay nhìn nữ nhi của cố nhân khốn khó, thật không đành lòng, mở miệng nói: Nếu cô nương thấy sống ở Quỷ Cốc không tốt, ta sẽ nghĩ biện pháp, phu quân ta và Vương Hủ có giao tình, nếu chàng mở miệng, có lẽ sẽ để cô nương tới làm bạn với ta.
Tân Nô lắc đầu cười khổ, nếu hắn chịu buông tay, cần gì phải tốn thời gian làm nhục nàng? Từ lúc nàng và Tôn Bá bỏ trốn, nếu hắn buông tay nàng đã được giải thoát.
Nhưng nàng lại mở miệng hỏi nghi vấn trong lòng: Xin hỏi phu nhân, nữ tử vừa vào trong đình là người phương nào?
Di Quang phu nhân hơi kinh ngạc mở miệng hỏi: Sao? Cô nương không biết? Nàng không phải là...
Hóa ra Phạm phu nhân đi dạo ở đây, khiến Đào Chu Công lo lắng kiếm tìm. Đúng lúc này, một giọng nam trầm thấp vang lên cắt đứt lời Di Quang phu nhân nói. Hai người theo tiếng nói quay lại nhìn, không biêt Vương Hủ đã đứng ở góc sân nhỏ từ lúc nào.
Thân hình hắn cao lớn, lại thêm thói quen mặc trường bào bằng lụa gai, đứng trong gió ống tay áo bị thổi bay phần phật, thậm chí còn cảm giác được hơi lạnh.
Nói xong câu này, hắn cất bước đi về phía hai người, nói với Di Quang phu nhân: Vương quân phu nhân cũng tới phòng, hỏi thăm phu nhân, kính xin phu nhân tới bái kiến Vương quân phu nhân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!