Chương 15: (Vô Đề)

Không thể không nói, Vương Hủ rất biết cách che dấu vẻ đẹp của mĩ nhân. Mĩ nhân tuy đẹp, nhưng ăn mặc buồn cười như vậy, còn bị che đi gương mặt, thêm việc có mĩ nhân nổi danh Tây Thi ở đây, nên mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào phu nhân của Đào Quốc Công.

Cho dù đã nhuốm bụi thời gian, nhưng phong thái vẫn vượt qua những đám dong chi tục phấn đương thời, khiến người ta ngưỡng mộ.

Đáng tiếc Ngụy Vương không có tinh thần đi ngắm mĩ nhân, ngồi ngay ngắn ở trên cao, mỉm cười nói với Phạm Lãi và Vương Hủ: Nhị vị hiền giả đồng thời đến Đại Lương, chính là vinh hạnh của nước Ngụy, nguyện cùng hưởng rượu ngon xe mã, nếu nhị vị chịu lưu lại trở thành sĩ khanh của nước Ngụy, càng là phúc lớn của nước Ngụy ta!

Phạm Lãi giữ lễ tiết nói: Ý tốt của đại vương, Phạm mỗ vô cùng cảm kích, nhưng mỗ đã quen ở nơi sơn dã, tuổi tác cũng lớn, thật sự không gánh nổi, ngại một nỗi tâm vẫn ham mê tiền tài, lần này đến, là có hàng muốn bán cho đại vương, khiến quốc khố của nước Ngụy có thể tràn đầy.

Không thèm che dấu ý muốn lợi ích tiền tài trước mặt sĩ khanh tụ tập trên triều đình, quả thật là chuyện người đương thời không muốn, sĩ khanh đều theo đuổi sự tao nhã, coi nhẹ tiền tài, đây cũng là một trong những nguyên do mọi người coi thường thương nhân.

Nhưng quốc khố quả thật trống rỗng, trước đây thắng trận ngoại trừ nhiệt huyết, thì cũng phải dựa vào quốc khố. Mà dời đô tới Đại Lương, trong thành trăm việc phải làm, càng khiến quốc khố vốn ít này càng đáng thương.

Lúc này đây Ngụy Vương nghe thấy đề nghị của Đào Chu Công, chẳng những không phản cảm, ngược lại hai mắt tỏa sáng, tò mò hỏi.

Phạm Lãi khẽ cười nói: Chính là ngô mà thôi.

Lời này vừa nói ra, đám sĩ khanh đang vểnh tai nghe quả thật thất vọng, ngô chính là món thông thường, tùy ý cũng lấy được, thật sự không phải là hàng hóa gì hiếm thấy.

Phạm Lãi không chút hoang mang nói: Ngô tuy không hiếm nhưng là vật dân chúng không thể thiếu, nhưng mà, vừa quý vừa tiên lợi. Hàng hóa quá đắt, thì sẽ lo lắng không bán được, nếu quá rẻ, cũng có thể chậm rãi tăng giá thành đắt. Hơn nữa lợi ích "buôn bán" và "đi xa" không giống nhau. Một số nước cách nước Ngụy bởi vì không có mưa lương thực không có.

Nếu nước Ngụy có sản lượng ngô lớn có thể vận chuyển qua, bán được giá cao, cũng tránh được việc lãng phí.

Ngụy Vương khẽ cau mày: Thế nhưng làm vậy, chẳng phải là vô ích làm lớn mạnh thực lực các nước chư hầu, mà mua bán ngô, thì có lợi bao nhiêu? Nước Ngụy ngoại trừ tiền thì thu được lợi gì?

Phạm Lãi khẽ cười: Nếu dùng ngô đổi tiền, thật sự không có lợi, nhưng dùng nó đổi vật, lấy đó để đổi đồng thau sinh hoạt thường ngày, nông cụ cho nông dân thì sao?

Nước Ngụy bởi vì khởi công xây dựng tân đô, tốn rất nhiều đồng thau. Thậm chí ảnh hưởng tới việc chế tạo nông cụ, nếu đợi năm au, nông cụ không đủ sẽ ảnh hưởng tới nông vụ, hôm nay nước Ngụy có sản lượng ngô lớn, năm sau rất có thể sẽ không được no bụng! Hơn nữa thiết khí chế tạo nông cụ là vật hiếm ở hai nước Yến

- Sở, nông cụ bằng đồng thật sự rất tốt! Nếu có thể đổi lượng lớn thiết khí, quả nhiên là hàng hiếm!

Ngụy Vương bị khơi gợi hào hứng, nước Ngụy mới xây dựng kênh đào, phương tiện vận chuyển lợi hơn các nước khác rất nhiều, mà Phạm Lãi có kinh nghiệm phong phú nhân mạch đội tàu hùng hậu, nếu có Đào Chu Công dẫn đạo đối với nước Ngụy chính là trăm lợi không có hại!

Vì vậy lần mua bán này coi như song phương ăn nhịp với nhau, thuận lợi đạt thành.

Nghe Phạm Lãi nói, trong nội tâm Tân Nô vẫn nghĩ tới lời phụ thân từng nói trước dây Người có tài trị quốc, lại không trung tâm, vứt bỏ chủ mà đi, khó thành danh hiền Tỷ Can.

Xem ra đầu óc người này rất nhanh nhạy, nghe nói trước đây Phạm Lãi định cư ở nước Sở, không chịu nổi Sở Vương làm phiền, tan hết cửa nhà mới có thể thoát thân, lần này tới nước Ngụy đưa ra đề nghị này, chắc định tay không bắt sói, có cảm giác dùng lời nói đoạt sinh ý.

Đúng là Đào Chu Công thực sự thiếu tiền rồi, mới đến nước Ngụy chiếm đoạn tiền tài!

Đối với Quỷ Cốc Tử, Ngụy Vương không dám bên nặng bên nhẹ, cũng khẩn cầu giữ lại ở nước Ngụy làm hiền khanh.

Vương Hủ khẽ cụp mắt xuống chắp tay nói: Là kẻ hương dã, sao chịu được ân lớn? Ta chỉ am hiểu chút huyền học, may mắn thu được đệ tử có tất cả sở trường, tự mình tạo được thành tựu, tâm nguyện duy nhất hiện nay là thu thêm nhiều đệ tử nữa bồi dưỡng ra nhân tài, phụ tá đại vương.

Lời này nói ra, vẻ mặt Vương Hủ nhân từ nhì học trò cưng Bàng Quyên, dáng vẻ đau lòng, chỉ hận không thể phái mấy đệ tử đắc lực tới, giúp đỡ đệ tử.

Ngụy Vương suy ngẫm thấy có lí, nhớ tới Bạch Khuê, Bàng Quyên còn có Tôn Trọng gần đây phục thị bên người, đều là môn hạ của Quỷ Cốc Tử, liền cười ha ha, nói Quỷ Cốc Tử quả là danh sư đương thời, phúc của nước Ngụy.

Tân Nô yên lặng đứng sau lưng Quỷ Cốc Tử, trong lòng lo lắng, mắt thấy bữa tiệc sắp tới giai đoạn cuối, cơ hội có thể tiếp cận Ngụy Vương không thể bỏ qua, nhớ tới nguyện vọng của phụ thân tay nắm chặt thành quyền, từ sau lưng Quỷ Cốc Từ bước ra, tới đình thì quỳ xuống: Hậu nhân của Quỷ Cốc Tân Tử bái kiến Ngụy Vương!

Ngụy Vương nhíu mày nhìn thiếu niên gầy yếu mặc áo dài, đang quỳ phía xa nên không rõ gương mặt, nhưng mà xét tới hắn đi cùng Vương Hủ, không khiển trách vô lễ, chỉ nói: Tân Tử... Gần đây cô thường nghe được có người đề cập tên... Ngươi là nhi tử Tân Tử?

Tân Nô định nói mình thân nữ nhi, nhưng mà suy nghĩ một hồi nếu dùng thân phận nam tử sẽ thuận lợi hơn, chỉ cúi đầu chấp nhận.

Ngụy Vương nhăn mày, lạnh lùng nói: Có chuyện gì?

Tân Nô cúi đầu nói: Lúc trước gia phụ ngưỡng mộ tướng ngụy văn hầu tướng

- Lý Khôi, tuy rằng chỉ theo tùy tùng mấy ngày, hiểu chút da lông, nhưng có một lá thư "luận chính" trình bày phương pháp phát triển đất nước, hôm nay gia phụ qua đời, nguyện Ngụy Vương có thể đọc cuốn sách" quyển kinh" của người, nếu dùng được để tế thế, cũng không uổng công một phen gia phụ dốc hết tâm huyết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!