Thịt trong nồi chính là lợn rừng mà nhà bếp thịt để phục vụ yến tiệc. Nhưng Tân Nô hết lần này đến lần khác chọn miếng thịt nhiều mỡ, thêm một bộ tràng heo cho trộn với một ít hương liệu rồi nấu chung, lần này ngay cả nhà bếp cũng nghẹn họng trố mắt nhìn.
Thế nhân chú ý "Quân tử bất thực hỗn du (Người quân tử không ăn những đồ linh tinh). Phàm là những người tự xưng quân tử tuyệt đối không ăn nội tạng, ý không làm bạn với những kẻ thấp hèn.
Thậm chí đồ tể khi giết heo cũng vứt cho chó ăn.
Nhưng mà Tân Nô lại nghiêm túc nấu, quả thực là có ý thóa mạ, trực tiếp lên án tâm địa của Cốc chủ núi Vân Mộng có thể so với heo chó!
Cũng là do Tân Nô bị đè nén cả buổi tối, nếu như người đó không tới, Tân Nô cũng không đoán được dụng tâm của Vương Hủ.
Lòng dạ ác độc! Xấu xa! Lập tức quên đi nỗi sợ hãi với hắn, thế là nấu một bàn đồ ăn thơm phức như vậy.
Vương Hủ phất tay để nô tì chuẩn bị giúp hắn thay đồ lui xuống, cởi áo bào vứt lên giường, sau đó không chút hình tượng ngồi trước bàn, nhìn thức ăn trong nồi, cũng không tức giận giống như Tân Nô dự đoán, sau khi rửa tay vào chậu nước để ở bên cạnh, hắn dùng đũa dài gắp bộ lòng đặt vào mâm dùng kéo cắt thành từng đoạn, sai nô bộc mang bếp than tới, đặt lòng vào một chậu đồng để lên bếp, rắc muối và hạt tiêu, chốc lát sau một mùi thơm ngon lan tỏa khắp phòng.
Lúc này, hắn mới thấp giọng nói: Tới đây.
Trong phòng chỉ có một mình Tân Nô, tất nhiên là nói nàng. Tân Nô đứng khuỵu chân ở sát bàn không tình nguyện lề mề đi tới.
Lúc này Vương Hủ đã kẹp một miếng lòng nướng chín, lấy lá tía tô cuộn lại, đưa đến miệng Tân Nô.
Tân Nô nghĩ Vương Hủ tức giận, cùng lắm là lật bàn thôi, ai nghĩ hắn lại nghe lời, đút đồ ăn cho nàng.
Nhìn nàng đứng ngây người, khóe miệng Vương Hủ khẽ nhếc: Nàng là phụ nhân, không phải quân tử, có gì phải kiêng kị? Nếu không ăn ta sẽ ép nàng há miệng rồi.
Thô bỉ tới mức này, đâu có giống vị ân sư nho nhã vừa rồi?
Tân Nô thấy hắn không tức giận, há miệng hung hăng cắn cuộn lá tía tô. Món ăn vừa vào miệng mới phát hiện, đồ bị mọi người chán ghét vứt bỏ lại là mĩ vị không nói nên lời.
Bởi vì đã nấu chín mỡ cũng ngót đi, lại dùng quế tiêu khử mùi tanh nướng lên, dùng lá tía tô cuộn lại, mùi vị khác với thịt bò thịt dê.
Từ nhỏ đã được dạy dỗ lễ nghi khi dùng cơm, đồ ngon phải từ từ thưởng thức, chậm rãi ăn, thói quen này nhất thời không sửa được. Nhìn nữ tử trước mắt chậm rãi ăn lòng nướng, cùng với dáng vẻ chăm chú khi đọc sách của nàng quả thật độc nhất vô nhị, Vương Hủ cuốn lấy mấy cuốn đưa vào miệng nàng. Mắt híp lại một mặt vừa nhìn nàng ăn, mọt mặt tự cuốn một cái đưa vào miệng, nói:
Lúc nhỏ nhà nghèo, không có thịt ăn, từng giành ăn với cẩu, ngược lại cảm thấy mùi vị còn ngon hơn thịt, hôm nay được nàng nhắc nhở, phát hiện đã lâu không được thưởng thức món ngon này rồi.
Tân Nô yên lặng nuốt xuống, cười lạnh, đúng là quên xuất thân của hắn, chỉ là kẻ đê tiện mà thôi, sao lại có thể... giống những quân tử kia cẩn trọng trong ăn uống? Giành ăn với cẩu? Cũng chỉ hắn dám nói ra miệng! Nhưng mà Vương Hủ nói lúc trước ăn, nếu nhớ không lầm, hắn từng đứng bếp một thời gian.
Khoảng thời gian đó, đồ ăn nô bộc bưng lên rất đặc biệt, tuy rằng vẫn chỉ là thịt cá rau dưa bình thường, nhưng vì nhà bếp dụng tâm nên rất đẹp mắt.
Mẫu thân còn cố ý gọi hắn, hỏi phương pháp nấu ăn, định tự mình làm mấy món. Nhưng hắn lại quỳ gối mím môi, không nói một lời.
Vô lễ như vậy, khiến quản sự tức giận đạp mấy cước vào lưng hắn, nhưng mẫu thân không chấp nhặn, chỉ nghĩ hắn còn trẻ, muốn giữ bí kíp của mình, sợ mất chốn an thân mà thôi. Càng thưởng thức hắn không giống nô tài bình thường e sợ khúm núm, nên đề cử với phụ thân, để hắn tới thư viện, chiếu cố cuộc sống hàng ngày không theo quy luật của phụ thân, cũng học chút ít văn chương, thêm bản lĩnh phòng thân.
Từ đó về sau, hắn mới đi theo phụ thân học tập, từng bước thoát khỏi thân phận đê tiện, biến hóa nhanh chóng, hôm nay trở thành ân sư của rất nhiều sĩ khanh chư hầu.
Chờ Tân Nô phục hồi tinh thần lại, Vương Hủ đã cắt xong miếng thịt mỡ rồi, thịt mỡ nhưng cuộn rau cải, chấm tương, mùi vị quả thật rất ngon.
Cho nên, lửa giận ngập trời của Tân Nô vơi đi một nửa. Trên thực tế, hậu hạ hắn đã lâu, nàng vẫn không thể hiểu rõ hắn, vĩnh viễn không biết lúc nào hắn tức giận, thong dong.
Sau khi ăn cơm, nàng hầu hạ Vương Hủ nằm nghỉ, thầm nghĩ may mắn, Vương Hủ uống khá nhiều rượu ăn xong đêm khuya mệt mỏi, nàng tránh được một kiếp, nhưng lại bị hắn kéo mạnh ngã vào giường.
Hôm nay nàng bực bội? Là vì Tôn Bá không còn anh tuấn như trước?
Tân Nô chẳng muốn trả lời cái vấn đề ngớ ngẩn này, bị hắn áp dưới thân mím chặt môi lại.
Lúc hắn giày vò nàng, Tân Nô cảm thấy nếu để gia chủ mập mạp giống như Tôn Bá kia thật sự rất khó. Bởi vì một nồi thịt mỡ kia đã biến thành tinh lực, ứng nghiệm trên người nàng!
Đến lúc gia chủ no bụng, Tân Nô đã mệt mỏi không mở mắt ra được, mơ mơ màng màng thiếp đi.
Nhưng sáng sớm ngày hôm sau, Vương Hủ tỉnh lại, lay tỉnh Tân Nô, sai nàng mặc y phục cho mình, dáng vẻ như muốn ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!