Nước sông vừa mới tan băng, đô thành Đại Lương nước Ngụy đã bước sang mùa xuân cảnh đẹp ý vui, trên cây cầu lớn vừa xây xong đã có xe ngựa đi lại.
Trong thời gian này Ngụy Vương cũng vừa mới dời đô, mảnh đất Đại Lương hoang vu bây giờ cực kỳ náo nhiệt và phồn thịnh. Tiểu thương khắp nơi không hẹn mà tụ tập chen lấn qua cánh cổng thành vừa mới sửa chữa, chiếm giữ một bên đường để bày bán hàng quán, nơi bán muối, bán nông cụ, mã cụ, rất náo nhiệt.
Đúng lúc này, xa xa truyền đến tiếng quát lớn của võ sĩ, kèm theo đó là một trận bụi đất tung bay, mấy chiếc xe ngựa được trang trí mạ vàng xa hoa chạy đến.
Trong đám người có một vài hiệp khách ánh mắt sắc bén nhìn những bánh xe ngựa này dính đầy bùn đất đủ loại màu sắc, phỏng đoán chắc hẳn nó đi từ cố đô nước Ngụy.
"Không phải mấy ngày nay các vị công tử đại ngụy đã tới Đại Lương? Tại sao bây giờ lại nhiều xe ngựa như vậy, nhìn kích cỡ của bánh xe, cũng không giống sĩ khanh! Là vị công tử nào mới vào thành?"
Những hiệp khách này lưu lạc đến đô thành cũng chỉ muốn tìm kiếm một lương chủ để dựa dẫm, vừa nhìn thấy một đoàn xe ngựa xa hoa đi đến, hai mắt lập tức tỏa sáng, tất nhiên muốn hỏi thăm rõ ràng, tìm cơ hội tốt để nương nhờ, lúc đó cuộc sống không lo cơm ăn áo mặc, xuất nhập đều có xe ngựa trong phủ đưa đón.
Đáng tiếc ý định kia vừa mới rục rịch còn chưa có được thực hiện thì đã bị người khác dội cho một gáo nước lạnh: "Đó không phải là các công tử? Chẳng qua là vài vị tiểu thư của Ngụy Vương mà thôi?"
"Trong xe ngựa là nữ nhi của vương? Không thể nào, ta nghe nói vương chỉ có duy nhất một nữ nhi, nhưng hình như nàng bị bệnh nặng, đã mất sớm...."
Kẻ vừa nói chuyện có vẻ am hiểu sự vụ trong Ngụy Cung, hắn cười ha ha nói: "Không phải thân sinh, chỉ muốn tuyển chọn một ít nữ tử dung mạo mĩ lệ trong vương thất họ Cơ, như thế mới xứng để kết duyên tần tấn với các chư hầu!"
Nghe hắn nói xong, người có chút kiến thức lập tức hiểu rõ. Từ lúc Ngụy vương đăng quang vẫn luôn thuận lợi nhưng gần đây thì không được như vậy. Mặc dù trước đó đã đánh bại nước Tần, dành thắng lợi đẹp mắt, nhưng những kẻ kế thừa của nước Tần trước kia bắt đầu rục rịch muốn trả thù.
Việc dời đô tới Đại Lương lúc này là bất đắc dĩ, chính là vì lẩn tránh mũi nhọn của nước Tần.
Trừ việc dời đô ra, thì việc xây dựng tường thành cũng là điều quan trọng nhất, cùng với đó là phải củng cố quan hệ với các chư hầu liên bang.
Hương thơm kiều diễm của nữ tử bay xa, hoàn toàn lôi kéo nhóm quốc quân đang chuẩn bị đồ. Vị Ngụy Vương chính trực này đã trung niên mà không có nữ nhi. May mà được công khanh hiến kế, chọn lựa một vài nữ tử còn ít tuổi bên trong tông tộc, đưa vào trong cung dạy bảo lễ nghi, chuẩn bị cho mọi tình huống.
Huyết thống của công khanh chư hầu không thể bị hỗn loạn, từ trước đến nay trong các chư hầu không có tiền lệ nhận nghĩa tử, nhưng nghĩa nữ lại khác, cũng chỉ là gả ra ngoài, hoàn toàn không ảnh hưởng đến huyết thống vương tộc Ngụy Cơ.
Đô thành vừa xây, diện tích còn lớn hơn cả cố đô, đường phố cũng không xảy ra tình trạng chật hẹp, ùn tắc, cho nên xe ngựa một đường chạy thẳng, cuối cùng cũng dừng trước cổng Ngụy cung.
"Các vị mĩ nhân, mời xuống xe ngựa, nghỉ ngơi một chút, sau đó theo lão nô đi bái kiến Ngụy phu nhân". Đi cùng với giọng nói hơi the thé đó là bóng dáng của một người phụ trách truyền lệnh trong cung, đang cúi đầu đứng trước xe ngựa.
Đúng lúc này, trong năm chiếc xe ngựa tiến cung, có bốn cái rèm xe ngựa bị tỳ nữ kéo lên, bốn nữ lang thân hình yểu điệu được tỳ nữ đỡ xuống xe.
Những vị mĩ nhân này đều là nữ nhi của vương thất, huyết mạch đồng nhất với tổ tiên Ngụy vương, trong nhà cũng được nâng niu chiều chuộng, lần này bị Ngụy vương chọn trúng có thể nhập vào vương thất, có chút lo lắng, nhưng cũng hưng phấn. Bởi vì các nàng biết rõ, phu tế sau này của mình nhất định là công khanh chư hầu, phú quý vô cùng, vậy làm sao lại không khiến cho thâm tâm các nàng cảm thấy rung động!
Vị nữ lang đi xuống đầu tiên gọi là Cơ Khương, làn da trắng muốt như ngọc, thật không cô phụ cái danh hiệu "Khương" của nàng, bốn vị tiểu thư lần này mỗi người một vẻ. Đầu tiên Cơ Khương đưa mắt nhìn đánh giá bốn phía xung quanh cung điện hoa mỹ, sau đó nàng hướng mắt về chiếc xe ngựa cuối cùng, cất giọng nói: "Tân Nô muội muội, sao còn chưa xuống?"
Sau tiếng gọi nhẹ nhàng, mỹ nhân ở xe ngựa cuối cùng cũng đi ra.
Mấy vị mĩ nhân trước đó đều có hoa phục, trang sức xinh đẹp, nhưng vị nữ lang này chỉ mặc một chiếc váy dài có vẻ hơi cũ, mép váy lộ rõ nếp gấp đã may lại, ống tay áo rộng thùng thình có dấu hiệu bị sờn. Cảm giác mang tới chính là tình cảnh túng thiếu.
Vị nữ lang này thể trạng có chút gầy yếu, đứng ở bên cạnh chiếc xe ngựa đẹp đẽ quý giá khiến người ta cảm thấy bất cứ lúc nào nàng cũng sẽ bị gió thổi bay mất.
Cung tỳ ra nghênh đón nhìn nàng trong lòng khinh thường, thầm nghĩ: "Vương tuyển tiểu thư, sao lại có một kẻ dáng vẻ nghèo túng lẫn vào?"
Đến khi nữ tử ngẩng đầu lên, lộ ra vầng trán sạch sẽ và một đôi mắt sáng ngời, tròng mắt của nàng khẽ liếc, khiến trong lòng cung tỳ kia thầm run, cũng không dời mắt đi được, ngay cả hô hấp cũng dừng lại, thầm nghĩ, trời ơi, đáng yêu, mềm mại quá, rốt cuộc là địa phương nào có thể nuôi dưỡng ra một vị mĩ nhân đẹp như vậy?
Vị nữ lang này thoạt nhìn cũng chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, thân thể có vẻ gầy yếu, đai lưng buộc chặt làm lộ ra bộ ngực phập phồng, tôn lên đường cong hoàn mỹ, nếu nói dáng người nàng còn chưa nảy nở ra không có gì để bình phẩm, thì gương mặt kia lại làm kinh hách lòng người, chỉ cần nhìn vào là không thể dời mắt đi được, lông mi dài khẽ nhếch, làn da trắng muốt sáng ngời, giữa hai hàng lông mày là một nốt ruồi son làm nổi bật lên đôi mắt quyến rũ.
Kẻ chuyên phụ trách đi đón những nữ lang này chính là thái giám trong cung, trước khi vào cung hắn từng là giám quan phụ trách tuyển mĩ nhân cho Chu vương, về sau bị tội phải chịu hình phạt, may mắn được Ngụy vương cứu thoát một mạng. Hắn cũng có ánh mắt đấy, cũng từng đi cùng Ngụy vương kết đồng minh với các chư hầu, cũng gặp qua các tú nhân giai lệ của các nước, thậm chí được chiêm ngưỡng vẻ đẹp quyến rũ giống như Tây Thi của phu nhân nước Ngô. Nhưng hôm nay khi nhìn vị nữ lang vừa xuống ngựa này, hắn mới biết những giai nhân trước kia hắn gặp cũng chỉ gọi là đẹp mà thôi, nhan sắc vẫn còn hơi hướm phàm tục, sao có thể sánh với vẻ đẹp thanh lệ thoát tục như tiên nữ của nữ lang trước mặt.
Cũng may mắn là tiểu nữ lang này còn chưa phát dục hết, chỉ qua vài năm nữa, thì không biết khuynh quốc khuynh thành tới mức nào?
Dù sao hắn cũng có một chút căn cơ, so với thường dân có tầm nhìn hạn hẹp thì hơn hẳn, mặc dù lần đầu gặp mặt mỹ nhân có tướng mạo như tiên nữ này, nhưng khi nhìn thấy nàng là người cuối cùng, lại thêm việc Cơ Khương gọi nàng một tiếng "Tân Nô", hắn lập tức đoán được lai lịch của nàng.
Không nói nhiều, chỉ đơn giản dẫn theo mấy vị mĩ nhân trẻ trung xinh đẹp này đi vào trong hoàng cung.
Lúc này Ngụy cung còn chưa có tu sửa xong, gió xuân thổi qua mang theo kèm theo mùi gạo nếp và mùi sữa dê.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!