"Còn Thẩm Liên Hy."
"Không chỉ nàng, cả nữ quyến nhà họ Thẩm đều phải đến! Đích nữ, thứ nữ, đã gả, chưa gả — tất cả đều phải mời!"
Nàng càng nói càng hưng phấn, bật dậy khỏi ghế.
"Còn lão phu nhân bảy mươi tuổi của Thẩm gia, chống gậy cũng phải đến! Bổn cung muốn xem, bà ta còn quỳ nổi không!"
Thôi ma ma rốt cuộc lên tiếng:
"Nương nương, Thẩm lão phu nhân là cáo mệnh phu nhân ở hàng nhất phẩm, theo quy chế không cần quỳ."
Quý phi cười lạnh:
"Bổn cung chính là quy chế! Bảo bà ta đến là phải đến, bảo quỳ là phải quỳ!"
"Lần này bổn cung sẽ cho bọn họ thấy, nữ quyến Thẩm gia ở cung Thừa An không có nổi chỗ t. ử tế! Đích nữ ngồi bên, thứ nữ đứng, còn lão phu nhân… cho cái đệm là tốt lắm rồi!"
"Bổn cung muốn cho họ biết, trong hậu cung, bổn cung mới là chủ!"
Nói xong, nàng ngồi xuống, vẻ mặt đầy đắc ý.
Như đã thấy trước cảnh Thẩm gia phải cúi đầu trước mình.
Ta và Thôi ma ma nhìn nhau.
"Nương nương anh minh." Ta nói.
Thôi ma ma cười:
"Lão nô đi truyền lời."
Quý phi gật đầu, cầm trâm cài lên đầu:
"Đến lúc đó, bổn cung sẽ đeo cây này, để Thẩm Liên Hy nhìn rõ… Hoàng thượng đem thứ tốt nhất cho ai."
Đêm ấy, nàng ngủ mà khóe môi vẫn còn cười.
Gió thu lay động đèn l.ồ. ng ngoài hành lang.
Thôi ma ma nhìn ta, trầm ngâm:
"Bên điện Thái Cực vẫn nên báo một tiếng, kẻo xảy ra chuyện, lại thành lỗi của chúng ta."
Ta gật đầu:
"Ma ma nói phải."
Bà trầm mặc một lúc, rồi lại lên tiếng:
"Cô nương mấy ngày nay chạy trước chạy sau, cũng phải để ý thân thể mình."
"Trong cung này, chủ t. ử có thể diện của chủ t.ử, chúng ta cũng có cách sống của chúng ta. Có những chuyện, tránh được thì nên tránh, kẻo đến lúc sóng gió nổi lên, đến chỗ đứng yên ổn cũng không còn."
Nói rồi, bà lấy ra một lọ sứ nhỏ, nhét vào tay ta:
"Mấy ngày nay đi đứng không tiện phải không? Bôi cái này vào, sẽ đỡ."
Tai ta nóng bừng:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!