Hắn sẽ nhìn ta như thế nào?
Một nô tỳ nhân lúc hắn sơ hở mà chen vào? Hay là một kẻ không biết thân biết phận?
Hắn sẽ cảm thấy có lỗi với Diệp Lam Trân.
Mà sự áy náy ấy… cuối cùng sẽ biến thành chán ghét đối với ta.
Đến khi đó, ta chính là vạn kiếp bất phục.
Cho nên ta phải rời đi.
Rời càng sạch sẽ càng tốt.
Để khi hắn tỉnh lại, có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Chỉ khi hắn không cảm thấy có lỗi với ta, ta mới còn cơ hội lần sau.
Ta không giải thích thêm, hành lễ với Vương Công Toàn rồi sải chân bước về cung Thừa An.
Trở về phòng, ta chỉnh đốn lại một chút, thay lại dáng vẻ của một cung nữ chưởng sự, xác nhận không có sơ suất, mới đến chính điện.
Không ngoài dự liệu, vừa tan triều, ban thưởng như nước chảy đã được đưa đến cung Thừa An.
Quý phi nhìn đống ban thưởng trước mắt, cười đến cong cả mắt.
"Chắc chắn là Hoàng thượng đã xem thơ của ta, hiểu được tâm ý của ta, nên mới quay lại."
"Ta đã nói rồi, chân tình có thể vượt qua mọi thứ. Trong lòng hắn vẫn có ta, chỉ là nhất thời bị ả tiện nhân kia làm mờ mắt."
Ta bưng trà tiến lên:
"Nương nương nói phải. Nếu trong lòng Hoàng thượng không có người, sao lại ban thưởng nhiều như vậy?"
"Thẩm thị ở ngoài cung lâu như vậy, Hoàng thượng từng ban cho nàng ta nửa điểm danh phận chưa?"
Quý phi nghe vậy, ánh mắt càng sáng, gật đầu liên tục:
"Đúng vậy! Nàng ta là thứ gì, cũng dám so với bổn cung?"
Nàng cài trâm lên tóc, soi gương trái phải, càng nhìn càng hài lòng.
"Các ngươi xem, bổn cung cài cây trâm này có đẹp không?"
Ta cười:
"Đẹp vô cùng. Dung mạo nương nương khuynh thành, cây trâm được nương nương cài, chính là phúc của nó."
Ta và Thôi ma ma liếc nhìn nhau, bà cũng tiến lên phụ họa:
"Lão nô ở trong cung mấy chục năm, chưa từng thấy viên bảo thạch hồng nào đẹp đến vậy. Hoàng thượng có được vật tốt, người đầu tiên nghĩ đến là nương nương. Tấm lòng này, khắp kinh thành ai sánh được?"
Quý phi được chúng ta hai bên dỗ dành, vui đến không khép nổi miệng, bao u ám mấy ngày qua quét sạch không còn.
Ta thuận thế nói:
"Nương nương, tháng sau là sinh thần của người, không bằng nhân cơ hội này hòa giải với Hoàng thượng."
Thôi ma ma lập tức tiếp lời:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!