Chương 5: (Vô Đề)

Trong gương, tóc mai hơi rối, son môi nhòe ra một mảng đỏ.

Tai ta nóng lên, cúi đầu dùng khăn lau khóe môi, sửa lại tóc.

"Đa tạ Vương công công."

Hắn gật đầu, thu gương, quay lại điện Thái Cực.

Ta không hỏi vì sao hắn giúp ta.

Không ai nói, ta cũng không hỏi.

Hỏi ít, mới sống lâu.

Trở về cung Thừa An, từ xa đã nghe tiếng đập phá.

Thôi ma ma thấy ta, như gặp cứu tinh:

"Cuối cùng ngươi cũng về! Nương nương từ lúc trở về đã đập phá, không ai khuyên được."

Ta hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào.

Một chén trà bay sượt qua tai ta, vỡ tung trên khung cửa.

"Đồ tiện nhân! Lúc nãy ngươi c.h.ế. t ở đâu rồi?"

Ta quỳ xuống, đầu gối chạm phải mảnh sứ vỡ.

"Bẩm nương nương, nô tỳ đi dò tin."

"Hoàng thượng mấy ngày không đến, ắt phải có nguyên do. Nô tỳ hỏi mấy tiểu thái giám đang trực, nghe nói Thẩm thị tại yến cầu phúc rất được chú ý. Hoàng thượng còn ban trà, lúc tan tiệc lại sai người đưa nàng về phủ."

Những chuyện này vốn đã lan truyền khắp nơi.

Chỉ vì nàng không để tâm đến những chuyện qua lại ấy, nên không ai nói cho nàng.

Ta chỉ cần nói đúng sự thật, liền có thể châm thêm lửa.

Quý phi quả nhiên nổi giận, giày thêu đá văng mảnh sứ dưới đất, xẹt qua trán Thôi ma ma một vết.

Máu theo nếp nhăn chảy xuống.

Ta không dám đỡ, chỉ quỳ đó, đợi nàng trút hết cơn giận.

"Ả tiện nhân kia có tư cách gì uống trà ngự ban!"

"Ta với Hoàng thượng mới là một đôi, nàng ta tính là cái gì!"

Nàng nhìn ta, nước mắt lại rơi:

"Thanh Đường, ngươi nói xem, Hoàng thượng có phải muốn đưa nàng ta vào cung không?"

"Nếu nàng ta vào cung, vậy ta là gì?"

"Ta rốt cuộc là gì…"

Lại bắt đầu…

Lần nào cũng vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!