Chương 10: (Vô Đề)

Trong điện Thái Cực, ta và Thôi ma ma quỳ trước ngự án.

Hắn không cho đứng dậy, chúng ta cứ thế quỳ.

Một chén trà trôi qua, hắn mới mở miệng:

"Thôi ma ma. Chuyện sắp xếp lần này của Quý phi, ngươi có biết trước không?"

"Lão nô biết."

Giọng hắn trầm xuống:

"Biết mà không ngăn? Bao nhiêu năm nay, ngươi sống uổng rồi sao?"

Thôi ma ma dập đầu:

"Lão nô không phải không ngăn, nhưng Quý phi khăng khăng làm theo ý mình. Lão nô từng muốn vào bẩm báo, ba lần cầu kiến, Hoàng thượng đều không gặp."

Hắn không nói gì.

Tiền triều đè nặng, mấy ngày qua hắn không gặp ai.

Trong lòng hắn hiểu rõ, Thôi ma ma không phải loại người lười biếng trốn tránh.

Chính vì tin được bà, mới đặt bên cạnh Quý phi.

Ngay cả bà còn không ngăn nổi, đổi người khác chỉ càng tệ.

Hắn im lặng một lúc, phất tay:

"Lui xuống."

Thôi ma ma dập đầu, lui ra.

Ta vẫn quỳ tại chỗ.

Ánh mắt hắn rơi xuống ta:

"Quý phi muốn tổ chức sinh thần yến, ngươi lại đúng lúc phát bệnh. Trò này, ngươi tưởng trẫm không nhìn ra sao?"

Lần này, ta không tỏ vẻ hoảng loạn.

Ngẩng đầu, thản nhiên thừa nhận:

"Đúng, nô tỳ là cố ý giả bệnh."

Hắn nhíu mày, rõ ràng không ngờ ta nhận nhanh như vậy.

"Nhưng nô tỳ không phải vì bản thân."

Ta đặt tay lên bụng, cười khẽ:

"Nô tỳ từ nhỏ hầu hạ bên Thái hậu, do chính tay người dạy dỗ. Nếu nói không có chút tâm cơ nào, Hoàng thượng có tin không?"

"Nô tỳ chưa từng có ý hại người, chỉ muốn giúp Quý phi, chia sẻ gánh nặng với Hoàng thượng."

"Nhưng sau đêm đó… nô tỳ có thai. Không chịu được mùi tanh, sợ bị người khác phát hiện, mới nghĩ ra cách này."

"Nô tỳ định đợi sinh thần yến xong, nương nương vui vẻ, sẽ xin ân điển xuất cung, mang đứa trẻ về quê, đoàn tụ cùng phụ mẫu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!