Anh ta dồn dập hỏi: "Chuyện này một mình cô có thể làm được sao?"
Tôi không còn gì để nói, chỉ có thể cố chấp: "Người là tôi giết, tôi đền mạng cho cậu ta, thế vẫn chưa đủ sao?"
"Tần Thư Ức..." Cảnh sát hoàn toàn mất kiên nhẫn với tôi, đập mạnh tay xuống bàn hỏi, "Cô tưởng cô nói người là cô giết, thì chính là cô giết à?"
"Cô rốt cuộc đang nhận tội thay cho ai?"
Tôi bật cười như phát điên: "Tôi đang trong hôn lễ thì bị các người bắt đến đây. Các người chỉ cần đến muộn một phút thôi, tôi đã trở thành bà Vinh cao quý rồi. Vậy mà các người lại cứ nghi ngờ tôi đang nhận tội thay người khác? Tại sao tôi phải nhận tội thay? Tại sao tôi lại từ bỏ những ngày tháng phú quý vinh hoa không hưởng, mà lại tranh giành làm kẻ giết người?"
"Là các người nói tôi bị tình nghi giết người nên bắt tôi đến đây. Các người khó khăn lắm mới khiến tôi thừa nhận sự thật giết người. Bây giờ lại quay sang nghi ngờ tôi nhận tội thay?"
"Giả sử tôi nhận tội thay, vậy thì ngay từ đầu, các người làm thế nào mà phán đoán tôi là hung thủ?"
"Chỉ dựa vào một tấm huy chương, là có thể liệt tôi vào diện tình nghi sao?"
Cảnh sát nói: "Bất kỳ ai liên quan đến vụ án đều có thể bị liệt vào diện tình nghi. Cảnh sát mời cô hỗ trợ điều tra là quyền của cảnh sát còn phối hợp điều tra với cảnh sát là nghĩa vụ của cô."
"Nhưng cô toàn nói dối, gây cản trở cảnh sát phá án. Đó là phạm tội."
Tôi biết trong lòng cảnh sát đã có đáp án, nhưng họ không dám nói, vì không có bằng chứng.
"Có đáng không?"
"Cho dù trong quá trình trưởng thành, cô cực kỳ thiếu thốn tiền bạc và vật chất, nhưng có đến mức vì cái gọi là công danh lợi lộc mà vứt bỏ cuộc đời mình không?"
Cảnh sát lại lấy một tập hồ sơ khác cho tôi xem: "Chỉ ba tiếng trước, cảnh sát đã nhận được 3 vụ trình báo. Họ đều tố cáo ngài Vinh Tử Diệp đã chụp ảnh riêng tư của họ trong quá trình qua lại, và dùng chúng để uy h**p, ép buộc họ phục tùng suốt thời gian dài."
Anh ta hỏi: "Cô Tần, một người đàn ông như vậy có đáng để cô nhận tội thay không?"
15
Không đáng!
Đương nhiên là không đáng!
Nhưng biết làm sao đây, tôi sắp trở thành bà Vinh rồi mà.
Tôi đã mòn mỏi bên cạnh anh ta mười năm, sắp được hưởng thành quả thắng lợi rồi.
Tôi thở dài một hơi nặng nề: "Cứ như vậy không được à? Có người chết, có người nhận tội, có người đền mạng, không đủ sao?"
"Vinh Tử Diệp nhiều tiền như vậy lại quen biết bao quan chức quyền quý. Không lẽ chỉ vì chụp mấy tấm ảnh riêng tư, hại vài mạng người, là phải xử chết anh ta à?"
"Anh ta đã hứa với tôi rằng tôi sẽ mãi mãi là bà Vinh. Cho dù tôi có chết, anh ta cũng sẽ không cưới người phụ nữ khác."
Mấy người cảnh sát nhìn nhau, không thể tin nổi mà hỏi: "Cô đang nói gì vậy? Cô là người đã vượt qua hàng triệu người để vượt qua kỳ thi đại học, là nhân tài cao cấp được nhà nước tuyển chọn, sao có thể nói ra những lời như thế?"
"Trước pháp luật, mọi người đều bình đẳng. Cô chưa học qua sao?"
"Cô rõ ràng có thể có một cuộc đời tốt đẹp hơn, sao lại cứ cố chấp dựa dẫm vào đàn ông? Cô có xứng với người bố nuôi đã vất vả nuôi cô khôn lớn không? Cô có xứng với những người thầy đã dạy dỗ cô trên con đường học vấn không?"
Không xứng!
Tôi có lỗi với tất cả mọi người!
Tôi bướng bỉnh ngẩng đầu: "Phải, không sai! Tôi đang nhận tội thay cho Vinh Tử Diệp, nhưng các người có dám điều tra anh ta không?"
"Tại sao tôi phải dựa dẫm vào anh ta? Trong lòng các người chẳng phải đã có đáp án rồi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!