Lúc đó tôi sợ chết khiếp, hoang mang không biết phải làm sao.
Phản ứng đầu tiên của tôi chỉ là nhanh chóng xóa ảnh trong máy ảnh.
"Sau đó thì sao?"
"Ngay lúc tôi đang xóa ảnh, cậu ta tỉnh lại. Tôi sợ lắm! Tôi không biết lúc đó mình đã nghĩ gì, tôi chỉ cảm thấy chỉ cần cậu ta tỉnh lại hoàn toàn, thì người chết sẽ là tôi."
"Cho nên, tôi nhân lúc cậu ta vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn, đã cầm một cái búa đập mạnh vào đầu cậu ta."
"Sau đó, tôi không kịp kiểm tra xem cậu ta đã chết thật hay chưa, theo bản năng tìm cách trốn tránh trách nhiệm, suy nghĩ xem làm thế nào để hủy thi diệt tích."
Cảnh sát hỏi: "Địa điểm ở đâu?"
"Là ở phòng trọ của tôi lúc đó, bây giờ đã bị giải tỏa rồi. Hiện trường vụ án e là các người không tìm được đâu."
"Phòng trọ cách địa điểm chôn xác rất gần. Lúc đó dự án cầu vượt vừa mới khởi công, tôi liền nhân lúc đêm khuya vắng vẻ đẩy người vào đó."
Cảnh sát không tin, hỏi: "Cô đẩy vào?"
"Phải!"
"Cân nặng của Tề Vân Phi chắc chắn là trên 60kg. Một mình cô có thể vận chuyển một cái xác nặng như vậy từ phòng trọ của cô đến vị trí cầu vượt sao?"
Cảnh sát đột nhiên nghiêm túc hỏi: "Cô có đồng bọn, đúng không?"
12
Tôi vội vàng phản bác: "Không có! Chính là một mình tôi hoàn thành việc giết người chôn xác, không có đồng bọn."
"Mùa hè 8 năm trước, cô và Tề Vân Phi đều đang chuẩn bị cho việc tốt nghiệp đại học. Chỉ là, cậu ta chuẩn bị thi công chức, còn cô đã bắt đầu thực tập, và công ty cô thực tập chính là tập đoàn Vinh Thị."
"Mà trùng hợp là dự án cầu vượt đó lại có liên quan đến tập đoàn Vinh Thị."
Tôi lại một lần nữa phủ nhận: "Dự án đó đúng là có liên quan đến tập đoàn Vinh Thị. Nhưng mà các người hãy nghĩ lại mà xem, mấy dự án hơi lớn một chút trong thành phố này năm đó, có cái nào mà không liên quan đến tập đoàn Vinh Thị chứ?"
"Lúc đó tôi chỉ là một thực tập sinh nhỏ bé ở phòng tài chính của tập đoàn Vinh Thị, ngay cả mặt ngài Vinh cũng chưa từng gặp."
Cảnh sát hỏi: "Cô có vẻ rất sợ chuyện này dính líu đến ngài Vinh?"
"Không phải sợ, mà là vốn dĩ không liên quan đến anh ấy. Các người không phải là vì mối quan hệ giữa tôi và ngài Vinh, mà định kiếm chác lợi lộc gì đó từ chuyện này chứ?"
"Nói bậy bạ gì đó?" Cảnh sát quát tôi.
"Không có thì tốt mà có thì cũng vô ích thôi! Có người đàn ông nào vì phụ nữ mà làm tổn hại lợi ích của mình chứ? Còn biết bao nhiêu phụ nữ muốn làm bà Vinh. Anh ấy không thể nào vì tôi mà làm ra mấy chuyện như hối lộ cảnh sát được. Dù sao thì danh dự của anh ấy quan trọng hơn bất cứ thứ gì."
Người đó tiếp tục hỏi: "Vậy cô còn gì bổ sung không?"
"Không còn gì."
"Chắc chắn chứ?"
"Chắc chắn!"
Tôi thấy cô ấy động vào tai nghe đang đeo bên tai như đang nghe chỉ thị của ai đó, rồi quay sang nói với người bên cạnh: "In biên bản lời khai ra, để cô ta ký tên điểm chỉ."
13
Lại một lần thẩm vấn nữa, lần này đổi thành nam cảnh sát lúc trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!