Tôi cảm nhận được trong ánh mắt cảnh sát nhìn tôi có sự đồng cảm, đồng thời họ cũng rất bối rối về chuyện này.
Họ có thể đưa kẻ phạm tội ra trước pháp luật, nhưng họ có thể khiến những tổn thương mà nạn nhân phải gánh chịu biến mất hay không?
9
Tôi khóc dữ dội quá, suýt nữa thì ngất đi, thậm chí không thể tiếp tục thẩm vấn được nữa nên đành phải tạm dừng.
Không biết qua bao lâu, Vinh Tử Diệp cùng với luật sư đã đến gặp tôi.
Tôi biết rằng anh ta sẽ không cử hành hôn lễ với tôi nữa. Thậm chí anh ta cũng sẽ không định cứu tôi.
Tôi hỏi: "Anh không ngờ được là em có thể làm ra chuyện như vậy, đúng không?"
Tôi nói: "Chính em cũng không ngờ được. Nhưng cảnh sát cứ hỏi mãi, em không chịu nổi nữa. Những chuyện đã từng xảy ra, không thể nào coi như chưa từng xảy ra được."
Luật sư xen vào: "Bà Vinh, bà cũng đừng tiêu cực quá. Bà nhận tội nhanh như vậy, chắc chắn có thể xin được xử lý khoan hồng."
"Phụ nữ trong tình huống bị áp bức mà lên kế hoạch mưu sát, là có hy vọng được xác định là 'Phòng vệ chính đáng'."
"Nhưng vấn đề nằm ở chỗ việc bị áp bức và uy h**p đều là lời nói từ một phía của bà, cảnh sát không thể trực tiếp sử dụng được. Trừ phi bà có thể đưa ra bằng chứng để chứng minh?" Anh ta cẩn thận hỏi, "Những tấm ảnh đó..."
Tôi cười nhạt: "Sao, anh còn hy vọng tôi giữ lại mấy tấm ảnh đó à?"
"Việc đầu tiên tôi làm sau khi giết cậu ta chính là đập hỏng máy ảnh, hủy hết đống ảnh thối nát đó. Nếu không, tôi cũng đã không đến mức không nhận ra là cậu ta vẫn chưa chết hẳn."
"Lúc đó tôi hoảng quá. Lẽ ra tôi nên bồi thêm nhát nữa, lẽ ra tôi nên hủy hết mọi bằng chứng có thể nhận dạng cậu ta, như vậy đã không có kết cục như hôm nay."
Tôi căm hận nhìn Vinh Tử Diệp, anh ta trước nay luôn bình tĩnh.
Cho dù hôn lễ bị người ta cắt ngang, cho dù vợ mới cưới bị cảnh sát đưa đi, cho dù ngay lúc này, vợ anh ta thừa nhận đã giết người, biểu cảm của anh ta vẫn luôn nhàn nhạt.
"Thư Ức, em bình tĩnh một chút."
"Em yên tâm! Anh sẽ không bỏ rơi em, anh sẽ cố hết sức mình để giúp em."
"Anh sẽ mời đội ngũ luật sư giỏi nhất cho em."
Anh ta nhìn tôi đầy thương cảm, muốn nắm lấy tay tôi. Tôi dùng sức hất ra: "Đây là thứ em muốn sao? Đây là thứ duy nhất anh có thể cho em à?"
Vinh Tử Diệp hỏi: "Em muốn gì?"
"Em muốn anh cả đời này không được tái hôn. Em tốn bao nhiêu công sức vào anh, mới khiến anh yêu em, mới khiến anh đồng ý cưới em. Em khó khăn lắm mới trở thành bà Vinh được vạn người chú ý, sao em có thể thất bại thảm hại như vậy được?"
"Anh đã có con trai rồi, không cần lo lắng không có người nối dõi. Phụ nữ bên ngoài, anh muốn bao nhiêu tùy anh, nhưng bà Vinh chỉ có thể là em, anh hiểu không?"
"Em đã dành toàn bộ thời gian cho anh. Thanh xuân đẹp nhất của đời em đều bị anh hưởng hết. Bao nhiêu năm nay, em chỉ làm được mỗi một chuyện này cho nên yêu cầu của em không quá đáng chứ?"
Sắc mặt anh ta trông rất khó xử.
Tôi biết ngay mà, đàn ông làm gì có tình yêu tình báo gì, đều chỉ là mấy trò lừa gạt phụ nữ thôi.
"Em thật ngốc mà. Anh bây giờ chắc hận không thể lập tức cắt đứt quan hệ với em chứ gì? Vợ mới cưới của anh là kẻ giết người. Cổ phiếu của công ty chắc phải chao đảo đến mức nào?"
"Anh còn có thể dẫn luật sư đến thăm em đã là hết tình hết nghĩa rồi, đúng không?"
"Nhưng biết làm sao đây? Anh dường như vĩnh viễn cũng không thoát khỏi em được rồi, hay là xây dựng hình tượng chung tình đi!"
"Thay vì để đám nhà báo đưa tin anh vô tình vô nghĩa, chi bằng cứ để người ta ca tụng sự chung tình của anh đi. Dù sao thì, người giết người là em chứ đâu phải anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!