Chương 3: (Vô Đề)

Tôi đưa tay lau nước mắt hỏi: "Cho nên, đồng chí cảnh sát đây có dự định tìm một cô bạn gái theo đuổi mức lương cao, để vẹn cả đôi đường sao?"

"Trong lòng người thi công chức nghĩ gì, các anh hẳn là rõ hơn tôi chứ?"

"Cậu ấy hy vọng tôi cũng giống như cậu ấy, nếu không chúng tôi chỉ có thể chia tay."

"Nhưng tôi không giống cậu ấy. Cậu ấy chỉ nghèo về mặt kinh tế, còn tôi còn nghèo cả về mặt tinh thần."

"Vì nghèo, tôi bị rất nhiều người coi thường, hạ thấp và chửi rủa. Từ nhỏ đến lớn đã trải qua không biết bao nhiêu lần là nạn nhân của bạo lực học đường."

"Vì nghèo, tôi bẩm sinh không có tự tin, tất cả những gì tôi có được đều cần phải cố gắng hết sức mới có thể nắm bắt."

"Vì nghèo, tôi đã mất đi người thân duy nhất của mình, trở thành một hồn ma cô độc không nơi đến, không chốn về."

"Cho nên, tôi cực kỳ theo đuổi tiền bạc."

"Tôi với thân phận sinh viên mới ra trường làm thư ký cho chủ tịch hội đồng quản trị, có thể trực tiếp nhận lương theo năm."

"Tôi có học vấn cao, tài năng và nhan sắc cũng đủ. Tôi chỉ cần làm việc một năm, là có thể trả tiền cọc mua nhà ở cái thành phố tấc đất tấc vàng này."

"Còn cậu ấy thì sao? Thi có đỗ hay không là một chuyện, lương lậu sau khi thi đỗ lại là một chuyện khác."

"Quan trọng nhất là, cậu ấy không hề công nhận giá trị con người tôi. Cậu ấy cảm thấy số tiền tôi kiếm được như vậy là không sạch sẽ."

"Tôi thực sự không hiểu! Cùng là bỏ ra sức lao động để nhận được tiền lương, thì không sạch sẽ ở đâu? Cùng là nộp thuế, tiền tôi kiếm được sao lại không sạch sẽ?"

"Vì chuyện này mà hai chúng tôi đã cãi nhau một trận lớn."

"Từ đó, chúng tôi không bao giờ gặp lại nhau nữa."

"Sau này, tôi đã thử liên lạc với cậu ấy, nhưng không thể liên lạc được nữa. Tôi đã cố gắng tìm cậu ấy, nhưng không ai biết cậu ấy đã đi đâu. Về sau, nghe nói cậu ấy đã về quê rồi."

Nói rồi, tôi lại bắt đầu rơm rớm nước mắt, "Chí hướng khác nhau, con đường khác nhau, không thể cùng mưu cầu. Chúng tôi đã định trước là không có kết quả."

6

Trong phòng thẩm vấn, cảnh sát ngừng hỏi, chỉ còn lại tiếng nức nở của tôi. Không biết qua bao lâu, có người đưa khăn giấy cho tôi.

Tôi nhận lấy lau nước mắt, hỏi: "Tôi có thể đi gặp cậu ấy không?"

Người cảnh sát thẩm vấn vô tình lắc đầu: "Cậu ta bây giờ đã là một đống xương trắng rồi, cho dù cô có nhìn thấy, cũng chưa chắc đã nhận ra."

Tôi khóc càng dữ hơn, viên cảnh sát lại hỏi: "Cô có biết hoàn cảnh gia đình của Tề Vân Phi không?"

Cái này, tôi thật sự không rõ lắm.

Nhưng là một người bạn gái mà lại không biết hoàn cảnh gia đình của bạn trai, điều này dường như có hơi vô lý!

"Cậu ấy chỉ nói với tôi về mẹ của cậu ấy, tôi đoán bố cậu ấy chắc đã qua đời rồi, vì thế, tôi rất ít khi hỏi về chuyện gia đình cậu ấy, chỉ biết gia cảnh cậu ấy nghèo khó, nhưng không hèn mọn, không kiêu ngạo, phấn đấu vươn lên."

Cảnh sát nói với tôi: "Bố cậu ta không chết, nhưng bố mẹ ly hôn rồi. Cậu ta từ nhỏ sống cùng với mẹ."

"Sức khỏe mẹ cậu ta không tốt, quanh năm phải uống thuốc. Bình thường bà ấy dựa vào tiền trợ cấp của nhà nước và làm một số công việc thủ công để nuôi con trai. Tuy nhiên, ngay đêm trước kỳ thi đại học của Tề Vân Phi, bệnh cũ của bà đột ngột tái phát rồi không qua khỏi."

"Lúc đó, Tề Vân Phi không có ở nhà, vì nhà cậu ta cách trường thi khá xa. Để tiện lợi, cậu ta đã tuân theo sự sắp xếp thống nhất của nhà trường, ở trong một nhà nghỉ gần trường thi."

"Thi đại học xong, cậu ta về nhà mới phát hiện mẹ đã qua đời. Do bị đả kích lớn, cậu ta lập tức nôn ra máu ngã gục tại chỗ."

"Sau khi có kết quả thi đại học, cậu ta trở thành học sinh duy nhất của huyện trong mấy chục năm qua thi đỗ vào Thanh Bắc. Có thể tưởng tượng được, đây là vinh dự lớn đến nhường nào! Bố cậu ta lúc này mới xuất hiện, muốn hưởng vinh quang này của con trai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!