Cảnh sát không ngờ tôi lại thẳng thắn đến vậy, ánh mắt nhìn tôi đầy kinh ngạc, đồng thời cũng tràn ngập vẻ đề phòng.
"Không phải các anh nói tôi bị nghi ngờ có liên quan đến một vụ án giết người sao?"
"Hỏi nhiều như vậy, đều là về cậu ấy. Vậy tôi đoán người chết là cậu ấy, có gì kỳ lạ sao?"
"Không kỳ lạ." Người cảnh sát thẩm vấn trấn tĩnh lại, nói: "Nhưng mà, phản ứng của cô khi nghe tin mình bị nghi ngờ dính líu đến vụ án giết người thì có hơi kỳ lạ."
"Hôm nay là hôn lễ của tôi. Tôi là Vinh phu nhân sánh vai cùng Vinh Tử Diệp, là người vợ hiền trợ giúp cho người đàn ông giàu có nhất thành phố này, chẳng lẽ tôi không nên có khí phách núi Thái Sơn sập trước mặt cũng không đổi sắc sao?"
"Huống hồ, tôi có giết người hay không, cảnh sát cần phải đi điều tra mới biết. Còn tôi, tôi lại có câu trả lời chính xác. Tôi cây ngay không sợ chết đứng, lòng không hổ thẹn, bình thản như nước, không kinh ngạc, không sợ hãi."
Viên cảnh sát nghe xong bất giác khẽ cười hỏi: "Người có khí phách và can đảm như cô Tần đây, cũng lấy việc gả cho một người giàu có đã qua một đời vợ và có con riêng như ngài Vinh làm vinh hạnh sao?"
Đúng là cảnh sát có khác.
Nói chuyện luôn có thể trúng tim đen, lại vừa đúng mực.
Tôi không còn lời nào để nói, chỉ có thể dùng nụ cười để che giấu cảm xúc thật.
Đối phương dường như cũng không quan tâm tôi có bị câu nói này đâm trúng tim đen hay không, mà tiếp tục quay về chủ đề chính: "Tề Vân Phi chết rồi, thi thể được tìm thấy trong trụ của một cây cầu vượt dành cho người đi bộ."
"Hôm qua, có một chiếc xe tải lớn không may đâm vào trụ cầu. Nhân viên sửa chữa hiện trường đã phát hiện ra xương trắng trong xi măng."
"Cảnh sát lập tức triển khai điều tra, xác nhận thân phận người chết."
Cảnh sát đột nhiên đứng dậy, hai tay chống lên mặt bàn, đầu cúi gần về phía tôi. Cảm giác áp bức không tên khiến toàn thân tôi lạnh run.
Anh ta hỏi: "Cô có biết tại sao cảnh sát có thể xác nhận thông tin thân phận của một bộ xương trắng trong thời gian ngắn như vậy không?"
Tôi lẩm bẩm: "Chuyện này làm sao tôi biết được?"
Anh ta cầm một túi đựng vật chứng giơ lên trước mặt tôi hỏi: "Cô nhận ra thứ này chứ?"
Bên trong túi đựng một huy chương kỷ niệm màu vàng, kích cỡ bằng đồng xu một tệ. Nó dùng để kỷ niệm dịp gì không quan trọng, quan trọng là bên trên có khắc tên của tôi.
4
Lập tức tôi như quả bóng xì hơi. Cơ thể vốn đang ngồi thẳng, bất giác ngả ra sau lưng ghế.
"Đây là đồ của cô đúng không?"
Tôi khẽ đáp một tiếng: "Phải!"
Tôi đang định nói đây là thứ tôi không cẩn thận làm mất, nhưng cảnh sát dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của tôi, hỏi thẳng: "Cô phát hiện nó bị mất lúc nào?"
Đại não của tôi hoạt động đến mức tối đa, khao khát tìm được một lý do thích hợp để đối phó cho qua. Tiếc là, mãi không tìm ra được.
"Đây là huy chương vô địch cuộc thi diễn thuyết 'Tiếng nói Văn học' lần đầu tiên của Đại học Thanh Bắc, có ý nghĩa trọng đại, vinh dự cực cao, là bước tiến đưa Tần Thư Ức từ một cô nữ sinh nhà quê không tên tuổi, trở thành nữ thần Thanh Bắc danh tiếng lẫy lừng."
Anh ta nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt sáng như đuốc rồi hỏi: "Thứ quan trọng như vậy mà bị mất, không phải cô không phát hiện ra đấy chứ?"
Tôi siết chặt nắm tay, trong lòng đầy hận ý.
Nhưng, tôi không hề biểu hiện ra ngoài, mà khẽ mỉm cười hỏi: "Tôi đâu nói là nó bị mất?"
Trong mắt anh ta lóe lên một tia thắng lợi trong phút chốc, tuy rất nhanh, nhưng lại bị tôi bắt trọn một cách chính xác.
Anh ta hỏi: "Vậy thì, tại sao đồ của cô lại chạy đến chỗ Tề Vân Phi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!